Tháng Bảy của ông tôi

Tăng Hoàng Phi 29/07/2023 17:21

(HPĐT)- Một chiều tôi về lại quê nhà khi tháng Bảy nắng vẫn còn vàng óng, hơi nóng hắt lên hầm hập oi bức. Đón tôi đầu ngõ vẫn là bóng hình thân thuộc ấy, cao gầy, mảnh khảnh, chậm rãi, ông tôi mỉm cười chào đứa cháu út thân thương. Sau tán lá mãng cầu sum suê đang che bóng mát, ông kê sẵn cái chõng tre, thêm ấm chè vối sóng sánh vàng cùng điếu thuốc lào xưa cũ. Tháng Bảy với mọi người có lẽ không khác bình thường, nhưng với ông tôi thì là thời gian đặc biệt. Bởi tháng Bảy khơi gợi trong ký ức của ông bao nhiêu hoài niệm, vui buồn mênh mang. Ông vẫn thường ngồi ở chõng tre mỗi chiều, ánh mắt nhìn bâng khuâng xa xăm vô định. Tôi biết ông đang có nhiều nỗi niềm của ngày xưa cũ, của năm tháng khoác lên mình chiếc áo trấn thủ của người chiến sĩ “Bộ đội Cụ Hồ” cùng đồng đội.

Mấy chục năm trôi qua, nhưng ký ức trong ông chưa thể mờ phai. Ông còn giữ lại tấm áo trấn thủ năm xưa, đôi dép cao su và chiếc mũ tai bèo. Ông hay kể cho con cháu về những ngày ông đi kháng chiến. Cơm ăn không đủ no, áo mặc không đủ ấm, nước uống thiếu thốn, hàng tháng trời ở trong rừng, bệnh tật hoành hành, nhưng ai cũng lạc quan, vững tin vào thắng lợi của cách mạng dù có những đồng đội của ông người còn, người mất…

Qua lời kể của ông, trước mắt tôi hiện lên những thước phim chân thực đầy hào hùng. Ông nhớ nhất dấu ấn “mùa hè đỏ lửa” và “81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị”. Đó là ngày tháng gian khổ, khắc họa sự ác liệt của mặt trận Bình - Trị - Thiên. Những thanh niên như ông năm ấy nung nấu một trái tim nhiệt huyết anh dũng, giữ vững trận địa, quyết không cho quân địch cắm cờ trên nóc Thành cổ.

Mấy chục năm trôi qua, cứ đến tháng Bảy, dịp 27-7, ông lại mang những tấm huân, huy chương cao quý được Đảng, Nhà nước trao tặngra ngắm nghía và hoài niệm cùng các kỷ vật chiến trường một thời. Sau này, khi lớn lên, hiểu rõ hơn những việc ông làm, tôi thấy thương ông và đồng đội của ông hơn bao giờ hết. Thế hệ của tôi được sinh ra trong hòa bình, được hưởng cuộc sống hạnh phúc ấm no, đủ đầy, càng biết ơn biết bao nhiêu công lao to lớn của những người lính Cụ Hồ năm xưa. Những câu chuyện về sự hy sinh, cống hiến của thế hệ cha anh đi trước là bài học quý để chúng ta hôm nay tự soi lại mình, sống sao cho thật có ích, xứng đáng với những hy sinh mà họ đã anh dũng cống hiến vì độc lập, tự do của mảnh đất này./.

Tăng Hoàng Phi