Thuyền giấy ngày mưa
(HPĐT)- Bạn hỏi tôi cách gấp thuyền giấy. Tôi chợt giật mình, “đứng hình” chừng mấy giây rồi nhận ra rằng mình quên hình ảnh chiếc thuyền giấy từ khi nào. Bạn nhắc nhớ, chép miệng tiếc nhớ tuổi thơ. Mùa mưa nào bạn cũng gấp thuyền giấy thả đầy sân. Bây giờ bạn muốn gây dựng lại ký ức ngày xưa… Tôi cũng chợt nhớ tuổi thơ quá chừng.

Ảnh: Minh Thu
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê yên ả, nơi không có khói bụi đường phố, cũng chẳng có tiếng còi tàu xe inh ỏi. Cái thời 8X chưa phổ biến internet như bây giờ, trẻ con chúng tôi chơi với niềm vui tự tạo. Mùa hè thì làm diều, mùa Trung thu làm đèn ông sao, mùa mưa lại tỉ mẩn với những chiếc thuyền giấy để thả vui chơi.
Tôi nhớ khi trời bắt đầu mưa, anh em tôi chạy tót vào trong nhà tìm những quyển vở đã viết hết hoặc giấy báo cũ để gấp thuyền giấy. Những chiếc thuyền to, nhỏ đủ đầy các loại kích thước và mẫu mã được gấp sẵn để chờ mưa ngập sân rồi mang ra thả.
Bạn lại nhắc nhớ về những mảnh sân quê rộng thênh thang nơi in dấu kỷ niệm thuở thiếu thời, nhất là những lần thả thuyền giấy trong mưa. Những chiếc thuyền nhỏ nối đuôi nhau dập dềnh trôi từ đầu sân tới cuối sân lưu lại thật nhiều hạnh phúc.
Bạn ghé tai hỏi tôi, có muốn học lại cách gấp thuyền giấy không? Tôi đồng ý ngay tức khắc. Hai đứa chuẩn bị đồ nghề, giấy, kéo rồi cắt gấp, cuối cùng cũng xong những chiếc thuyền giấy. Đứng trước những chiếc thuyền giấy, nhân có cơn mưa ghé qua, hai đứa tìm chỗ trũng nhất và bắt đầu thả. Tôi thấy mình bé lại như ngày xưa, thấy thật hạnh phúc vì có một tuổi thơ tươi đẹp, một tuổi thơ bình yên bên mái nhà yêu dấu, bên mùa mưa và những chiếc thuyền giấy với ước mơ chắp cánh bay xa tới mọi chân trời…/.