Cắt tóc “ăn Tết”

Đặng Trung Thành 19/01/2024 19:25

(HPĐT)- Cứ hễ Xuân, dù gái hay trai, già hay trẻ, nam hay nữ đều kéo nhau ra tiệm làm tóc cắt, uốn, nhuộm, làm mới mình để đón Tết vui tươi. Nhớ hồi nhỏ, tầm 23 tháng Chạp trở đi, ba mẹ dẫn anh chị em tôi đi cắt tóc. Ngày đó cắt tóc đâu hiện đại như bây giờ, mọi thứ đều thủ công. Cửa hàng làm tóc có khi tại nhà, quán lá ven đường hoặc cắt dạo (tức gọi đến cắt). Đồ nghề chỉ đơn giản là tông-đơ bóp tay, dây da cạo, dao cạo và chiếc gương.

Ảnh: Thu Minh

Những ngày cuối năm, tiệm cắt tóc thường đông nghịt, khách đến phải kê dép ngồi chờ hoặc đi về nhà lát sau quay lại. Tuy nhiên, trẻ con được ưu tiên cắt trước. Lẽ ra được cắt tóc, tức làm mới, làm đẹp thì phải thích. Nhưng ngộ ở chỗ, tôi cũng giống như bao đứa trẻ khác trên thế giới này, hễ đi cắt tóc là bị ám ảnh kinh khủng. Vì lẽ đó mà lúc dẫn tôi đi, ba mẹ đều "dụ": "Đi với mẹ ra chợ mua kẹo ăn". Mẹ cũng dẫn tôi ra chợ mua cây kẹo, que kem, nhưng lúc về thì ghé vào bác thợ cạo (tức thợ hớt tóc). Thế là tôi khóc ré lên, mẹ phải nhờ mấy chú dỗ dành (thậm chí cả dọa nạt) để tôi nín.

Ngưng khóc được vài phút, nhưng lúc ngồi vào ghế, thấy bác thợ trùm tấm vải bít bùng quanh người, tôi lại lo lắng, mếu máo, mắt láo liên nhìn mẹ để tìm cảm giác an toàn. Đừng tưởng hớt tóc trẻ con rất nhanh vì ít tóc, thực ra lại khó chứ không đơn giản. Khi nhìn thấy chiếc tông đơ hình răng cưa, chiếc dao cạo đánh vào miếng cao su nghe xẹt xẹt là tôi ớn lạnh, vội xoay trở tứ tung. Chao ôi, âm thanh lạch cạch lục cục đưa lên da đầu làm tôi run run, đỏ hoe đôi mắt. Bác thợ "vật lộn" với cái đầu tôi mất gần 30 phút mới xong. Mẹ chọn cho tôi cái kiểu "gáo dừa" để vừa mát, vừa đỡ tốn tiền (tóc lâu dài) và khỏi phải bị chấy làm phiền.

Lúc bác thợ cao hô “xong rồi!” cũng là lúc tôi nín khóc. Mẹ gửi tiền bác rồi bảo tôi khoanh tay chào mọi người ra về. Ngày xuân, tôi được mặc quần áo mới, dép mới với đầu tóc cũng mới toanh. Cả lũ trẻ trong xóm tôi gom lại trước sân đình. Điểm danh đông đủ, chúng tôi nhí nhố kéo nhau đi chợ Tết quê chật kín đường làng. Nếu nhìn từ trên cao, có lẽ người ta sẽ nghĩ dừa khô nhà ai mà rụng trắng lối. Mồng hai, mồng ba, khách đến nhà tôi chúc Tết nườm nượp. Với kiểu tóc tươm tất đó, tôi nhận được nhiều lời khen cùng với những phong bao lì xì đỏ tươi.

Thời gian trôi, người ta giờ để các kiểu tóc mới lạ, kiểu tóc “ba vá miếng dừa” chỉ còn là quá khứ. Cũng chẳng ai đoái hoài gì đến cắt tóc lề đường thiếu thốn tiện nghi. Ngày cuối năm, về ngang nhà bác thợ cạo, nhìn chiếc ghế hớt tóc “huyền thoại” năm nào nằm xếp xó bên hiên nhà, chợt nhớ cái thời “ba vá miếng dừa” làm sao!

Đặng Trung Thành