Những ngày cuối năm…
(HPĐT)- Thời gian đang trôi về những ngày cuối năm. Vòng thời gian cứ lặp đi lặp lại thế nhưng chẳng hiểu sao những ngày cuối năm khiến lòng tôi xao động đến lạ, nhiều cảm xúc chẳng nói nên lời. Những ngày cuối năm thời tiết đã bớt lạnh, cái nắng đặc trưng vàng hoe khô hanh, ai cũng than nứt nẻ chân tay. Đó là những ngày bận rộn nhất của người nông dân quê tôi. Một danh sách dài dằng dặc những việc từ nhỏ tới lớncần làm những ngày cuối năm. Quan trọng nhất vẫn là cày bừa, cấy dặm. Trên đồng cạn, dưới đồng sâu, đâu đâu cũng nhộn nhịp tiếng người làm đồng cười nói, tiếng của trâu bò gọi bạn. Xong vụ cấy lại sang vụ rau và hoa Tết. Đây cũng là vụ chính quan trọng, cải thiện kinh tế của bà con nông dân. Trong nhà có miếng bánh, xâu thịt hay con cái có chiếc áo mới, đôi dép đẹp hay không cũng nhờ từ vụ rau, hoa Tết này. Rồi còn những việc không tên khác nữa như chuẩn bị hạt giống, củi, gạo sàng sảy để nấu bánh, làm kẹo…

Lan hồ điệp. Tranh sơn dầu: Nguyễn Phương
Những ngày cuối năm, có cảm tưởng như mọi người đều dồn sức lực trên một trăm phần trăm. Từ sáng sớm tinh mơ, khi gà chưa gáy, sương còn đọng nặng trĩu lá, bố mẹ đã thức giấc để chuẩn bị ngày mới trên ruộng đồng. Mẹ miệt mài bên những luống hoa cúc, thược dược, lay ơn tỉa lá vàng, nâng hoa thành vòm theo khung tre bố làm sẵn. Bố cũng bận rộn với những bóng đèn vàng thắp sáng đêm cho hoa, để nở đúng dịp, bán mới có lãi. Có những ngày bố mẹ làm tận tối mịt mới về, vội vàng ăn cơm rồi chuẩn bị gánh hàng ngày mai.
Những ngày cuối năm, nhìn đâu cũng thấy yêu thương tràn đầy, sức sống đang len lỏi khắp mọi nơi. Đầu tiên là những nhành đào của bố. Ngoài những nụ non chi chít, lộc non cũng bắt đầu đội lên sau lớp vỏ xù xì mà vươn lên. Cây bàng trước ngõ rụng hết lá, đợi vài đợt nắng ấm là tua tủa lá non. Bên kia khoảnh sân nhà ai, những nụ cúc, nụ hồng nghe chừng đang nhỏ lắm, nằm im trong giá lạnh chờ “thai nghén”, đợi xuân về ấm áp để bung hoa khai nhụy.
Những ngày cuối năm, tôi hay mơ về những bữa cơm gia đình sum họp. Tôi thích Tết không phải vì những ngày được nghỉ ngơi, tiệc tùng, mà là những bữa cơm gia đình ấm cúng. Nhờ có Tết mọi người mới có cơ hội xích lại gần nhau, tranh thủ bên nhau quây quần ăn uống, chuyện trò. Ai rồi cũng sẽ lớn lên và đi xa, bữa cơm ngày cuối năm khiến những người con xa quê như được tìm về nẻo xưa, nơi đã ủ ấp tâm hồn tươi mát cả tuổi thơ.
Những ngày cuối năm, tôi thường chờ đợi tới khoảnh khắc giao thoa của năm cũ và năm mới, lắng lòng chiêm nghiệm lại những gì mình đã trải qua một năm để níu giữ ký ức và lập kế hoạch cho tương lai. Có cái gì đó náo nức đến lạ. Tôi nhận ra cuộc sống là một chuỗi ngày dài vô tận, có buồn đau lẫn hạnh phúc. Nếu biết cố gắng trân trọng thì đường đời ta đi muôn nẻo thênh thang. Như tháng ngày thanh xuân với những ngày nắng trong veo, và cả một mùa xuân dịu dàng phía trước…/.