Rau muống mùa mưa

Ngô Nữ Thùy Linh 21/06/2024 22:37

(HPĐT)- Thời tiết những tháng hè, đỏng đảnh như con gái. Mưa nhiều hơn nắng, suốt ngày nghe tiếng ràn rạt trên mái nhà. Má ngồi bên hiên, vá víu lại những tấm quần, tấm áo, chuẩn bị vụ mùa. Lũ chúng tôi chờ những cơn mưa nặng hạt, đìa trước cửa ngập nước thì kéo nhau đi hái rau muống. Ai cũng bảo, xanh tươi và non như rau muống được mưa, quả không sai. Những ngọn rau muống non mơn mởn, lóc chóc thi nhau mọc ngang đều mặt nước. Lũ trẻ quàng áo mưa, xắn quần, xắn áo lội xuống. Mưa ngập ruộng, không thấy cây muống ở đâu. Cứ thò tay xuống, ngắt từng cây, có khi được bốn năm cây. Vừa nắm tay thì lại bỏ xuống hái nắm khác.

Cũng nhờ những cơn mưa, rau muống chẳng cần bỏ phân, bỏ đạm, cứ thi nhau mà tốt tươi. Chúng tôi chia nhau, đứa hái, đứa bó. Khi được nhiều nhiều thì gom ra chợ bán. Một bó rau muống cũng được mấy nghìn đồng, gom lại để dành cuối hè mua vở. Rau dư thì mang về nhà, ngắt gốc, rửa sạch rồi luộc hay xào tỏi. Chỉ cần phi tỏi thơm lên, cho rau muống vào, đảo đều. Thêm chút nước mắm, chút bột ngọt thôi là có món ăn đưa cơm. Trời mát mát, dịu dịu, càng ăn càng thấy ngon miệng.

Dưới những cơn mưa, lũ trẻ í ới gọi nhau. Rau hái được ít mà quần áo đứa nào cũng ướt chèm nhẹp. Tinh mắt thỉnh thoảng sẽ thấy những con đỉa bơi lượn vòng vòng. Mấy đứa nhát gan, nhảy tót lên bờ, la toáng lên. Không khí hái rau trở nên rộn ràng. Đứng ở trên bờ, nhìn một màu xanh non mướt mắt. Cây nào cây nấy mọc sàn sàn ngang nhau. Nhìn say mê. Được những hạt mưa tưới tắm, cây muống nào cũng như reo vui chào đón.

Khi mưa nhiều hơn, rau muống thi nhau mọc đều. Cứ khoảng bốn, năm ngày, rau lại lên một đợt non mơn mởn. Chúng tôi hái về, vặt sạch lá, đợi nắng thì mang ra phơi. Rau muống được nắng, teo lại như sợi bún, màu xanh sẫm. Cỡ chừng một rổ lớn cũng chỉ gom lại được một ký rau muống khô là cùng. Muống khô xào tỏi, muống khô làm gỏi, muống khô nấu chung với thịt gà… ngon nhức mũi. Những hôm nhàn rỗi, đem bọc muống khô ra, ngâm một lúc trong nước hơi ấm. Những sợi muống giãn ra. Chỉ cần bóp hết lớp nước đó, trộn thêm miếng đậu phộng, miếng tỏi, chút nước tương, chút bột ngọt là thành món gỏi giòn dai, sần sật.

Bởi vậy mà bao năm qua, khi người ta trồng hết cây này, cây nọ trên đám ruộng, ba mẹ tôi vẫn trung thành với đám rau muống cạnh nhà. Cơn mưa đầu mùa ào ạt kéo tới, rồi mưa liên tục. Cảm giác được ngắt mớ rau muống sao mà sướng tay và đã quá. Rau muống nhà ra tới chợ một loáng hết veo. Rau muống cất dự trữ, phơi khô cũng ăn dần được vài tháng.

Mỗi lúc xa nhà, nhớ tới chỉ muốn ào vào căn bếp bé xinh của má. Biểu má trộn cho con một đĩa gỏi rau muống, to thiệt là to, cho con ăn đã cái miệng. Má ừ cái rột, trong phút chốc, rang đậu phộng, vừa chín tới rau muống nở bung ra. Má vắt hết nước, trộn gia vị chua, cay, mặn, ngọt vào. Chúng tôi xúm xụm, ăn hết một lúc mấy chén cơm. Mùi của ký ức, mùi của gia vị, cái cay nồng của ớt xộc lên tận mũi, tận mắt, nghe rưng rưng nhớ thương…/.

Ngô Nữ Thùy Linh