Ước mơ có thật

Truyện ngắn của: LÊ THỊ XUYÊN 30/11/2024 09:47

(HPĐT)- Cuộc sống thiếu vắng bóng hình mẹ là điều thiệt thòi nhất với bé Ngân. Càng buồn hơn khi mẹ rời đi giữa lúc Ngân còn nhỏ xíu, khi mẹ là cả thế giới tuổi thơ của em. Để rồi, nỗi nhớ mẹ cứ thế quay quắt trong lòng cô bé, mọi mơ ước đều dành cho mẹ, mong đến ngày mẹ trở về với hai ba con. Truyện thấm đẫm tình thương yêu và niềm tin trong gia đình nghèo khó, thể hiện qua những câu chuyện nhỏ đan xen. Từ niềm tin mãnh liệt, Ngân vỡ òa hạnh phúc với ước mơ có thật của mình…

Minh họa: Đặng Tiến

Ngân tỉnh dậy, trong đầu vẫn chập chờn hình ảnh của mẹ. Ngân được mẹ cho đi chợ làng, được mẹ mua cho bộ quần áo mới cùng túi bỏng ngô thơm ngọt. Ngân níu áo mẹ suốt cả quãng đường đi về, ríu rít không biết bao nhiêu là chuyện. Vừa về đến ngõ, mẹ sực nhớ ra là đã bỏ quên đồ ngoài chợ. Mẹ nói Ngân ngồi chờ dưới tán cây hồng bì rồi lật đật chạy đi. Ngân ngoan ngoãn, vừa ăn bỏng ngô vừa ngồi chờ mẹ về. Ngân không biết rằng, mẹ đã lén nhìn Ngân lúc lâu rồi quay đi lau vội đôi mắt ướt sũng. Từ đó, mẹ đi biền biệt.

 Ngân ngồi thẫn thờ trên giường, đôi mắt ngó nghiêng quanh nhà kiếm tìm hình bóng mẹ. Căn nhà trống trải và im ắng. Như sực nhớ ra điều gì, Ngân ra khỏi giường, vụt chạy xuống bếp, ra sân, ra sau vườn,… ở mỗi nơi, cặp mắt to tròn, đen lay láy của Ngân đều dừng lại tràn trề hy vọng rồi lại thất vọng vì không thấy bóng dáng mẹ. Cô bé lững thững về ngồi bó gối dưới hiên nhà, nơi đong đầy kỷ niệm một thời bên mẹ, được ngồi trong lòng mẹ, được mẹ vỗ về yêu thương, được mẹ kể cho nghe bao nhiêu là chuyện cổ tích,... Hết ngồi bó gối, Ngân lại nằm xuống hiên, nhắm mắt lại như muốn được tiếp tục trở về với những hồi ức đẹp đẽ bên mẹ ngày nào.

- Ngân ơi! Sao lại nằm ngoài này vậy con?

Ngân cảm nhận được giọng ấm áp của ba gọi nên từ từ mở mắt. Anh Cần, ba Ngân với nụ cười hiền cùng cái nhìn trìu mến. Tất cả nỗi nhớ thương mẹ bị dồn nén trong trái tim bé nhỏ bấy lâu bỗng dâng trào, Ngân ngồi bật dậy ôm choàng lấy ba cứ thế khóc nức nở. Ba Ngân dỗ dành:

- Mới sáng sớm mà khóc nhè là xấu lắm. Nín đi con!

- Ba, ba ơi, con… nhớ mẹ!

Ngân vừa nấc nghẹn vừa kể về giấc mơ của mình về mẹ cho ba nghe. Anh Cần nhìn con, lặng im đôi chút rồi nhanh chóng lấy lại vui vẻ, động viên con. Từ ngày chị Sen bỏ ba con anh ra đi không một lý do, ngày nào, anh Cần và con gái cũng không nguôi nhớ.

*

Cô Hồng chủ nhiệm bước vào lớp. Hiển lớp trưởng đứng dậy, thể hiện uy quyền.

- Cả lớp… yên lặng!

Tức thì cả lớp im bặt. Kể cả mấy bạn miệng như tép nhảy thường ngày thì giờ cũng bị cái uy của Hiển làm cho mặt mũi trở nên nghiêm túc. Cả lớp im lặng. Cô Hồng vui vẻ:

- Nào các em! Cô vừa nhận được kết quả cuộc thi vẽ cấp trường. Lớp chúng ta có bạn Ngân đại diện lớp tham gia và đã đoạt giải…

Cô Hồng chưa nói hết câu, cả lớp vỗ tay rào rào. Ngân ngồi đó im lặng và hồi hộp. Hiển tinh ý, đoán biết tâm ý của Ngân nên giơ tay xin cô được ý kiến.

- Thưa cô, bạn Ngân lớp mình đoạt giải mấy vậy cô?

Cả lớp gật gù, đồng thanh theo:

- Bạn Ngân đoạt giải mấy vậy cô? Cô Hồng nhìn 40 cặp mắt đáng yêu đang háo hức, chờ đợi thì rạng rỡ cười:

- Bức tranh của bạn Ngân đã đoạt giải nhất!

- Oa…! Ngân giỏi quá đi!... Đã quá!... Nhất Ngân rồi!...

Xen lẫn những lời trầm trồ, thán phục là những tràng vỗ tay dài nồng nhiệt chúc mừng khiến Ngân cảm thấy vui sướng, cô bé muốn nhanh đem niềm vui này về khoe với ba.

Cô Hồng lại gần ân cần, xoa đầu Ngân:

- Bài dự thi của em rất đặc biệt. Từng nét vẽ, từng hình ảnh đều toát lên câu chuyện xúc động khiến tất cả thầy cô đều đánh giá cao.

- Dạ… Em… cảm ơn cô ạ. Cô Hồng rất tự hào về Ngân.

Cô bé vừa ngoan ngoãn, chăm chỉ lại có năng khiếu hội họa. Bức tranh Ngân vẽ dự thi cấp trường là bữa cơm gia đình, trong đó Ngân cùng bố và mẹ ngồi quây quần ăn cơm trên chiếc chiếu hoa trải dưới hiên, ai cũng vui cười hạnh phúc. Bên cạnh Ngân là chú mèo mướp nằm cuộn tròn ngoan ngoãn. Ngoài sân, nắng vàng nhảy nhót nô đùa trên lứa đỗ xanh mẹ Ngân vừa thu hoạch, mấy nụ hoa hướng dương ở góc sân he hé cặp mắt non tơ hướng về phía mặt trời. Bức tranh Ngân vẽ đơn giản nhưng chính là “Ước mơ…”, là hy vọng của cô bé. Cô Hồng nhớ Ngân từng kể về ước mơ của mình, rằng “Em ước mẹ em sẽ trở về với ba con em. Cả nhà em sẽ cùng vui vẻ, hạnh phúc như trước đây…”. Nghe được điều ước bình dị của Ngân, cô Hồng mong sao mình có được phép màu nhiệm của bà tiên để hóa ước mơ đẹp đẽ ấy thành hiện thực. Thế nhưng hiện tại, trong khả năng của mình, cô chỉ có thể lắng nghe, động viên và khích lệ Ngân bằng những yêu thương.

Trong làng, ai cũng biết đến hoàn cảnh tội nghiệp của anh Cần. Anh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống tự lập bằng việc làm thuê làm mướn cho người trong làng. Năm 20 tuổi, anh gặp chị Sen, người làng bên, cũng cùng chung thân phận mồ côi như anh. Cả hai nên vợ nên chồng. Tuy nghèo nhất làng nhưng tình cảm anh chị dành cho nhau thì không ai giàu cho bằng. Hơn một năm sau đó, cả hai sinh được cô con gái kháu khỉnh. Hai vợ chồng anh Cần sống bằng nghề “thợ đụng”, đụng đâu làm đó, ai thuê gì làm nấy, miễn là việc lương thiện, chân chính. Năm Ngân lên 3 tuổi, anh Cần đi làm thợ hồ, chẳng may bị ngã giàn giáo, nằm viện một thời gian dài, dẫn đến mất sức lao động. Chị Sen thương chồng, thương con nhưng không biết làm thế nào để san sẻ gánh nặng với chồng. Sau khi dốc hết toàn bộ vốn liếng tiết kiệm trong nhà để thuốc thang cho anh Cần, chị Sen đi không một lý do.

Chị Sen rời ba con anh Cần đi giữa lúc gia đình khó khăn, thiếu thốn đủ bề. Người trong làng thấy vậy thì lời ra tiếng vào, chê bai, trách móc cũng có mà đồng cảm, xót thương cho chị Sen cũng có. Thế nhưng, mặc người làng dị nghị đồn đoán thế này thế khác, anh Cần vẫn nhất mực bảo vệ vợ, vẫn tin rằng chị Sen bỏ đi là có lý do, chỉ có điều chưa tiện nói ra.

*

Anh Cần đi làm về trên chiếc xe đạp cà tàng giữa cái nắng như đổ lửa. Vẻ mệt mỏi in hằn trên khuôn mặt khắc khổ, thân hình gầy rộc, mảnh khảnh của người đàn ông trạc ngoài tuổi 30. Thấy Ngân lúi húi nấu cơm trong gian bếp chật chội, anh đứng chôn chân ngoài cửa bếp lặng nhìn, trong lòng thương con đứt ruột.

Ngân từ trong bếp bước ra, mặt mũi lấm lem, mồ hôi nhễ nhại, miệng nhanh nhảu:

- Ba ơi, ba có mệt lắm không? Ba rửa chân tay cho mát rồi vào ăn cơm. Con nấu cơm canh xong cả rồi.

Sau khi trải chiếu, dọn cơm sẵn dưới hiên, Ngân chạy vào phòng, lấy ra tờ giấy khen và phần thưởng cuộc thi vẽ cấp trường khoe với ba:

- Ba ơi, ba xem này!

Anh Cần nhận giấy khen của con gái đưa, hãnh diện, tự hào rồi xúc động, rơm rớm. Còn Ngân thì vui như bông hướng dương rực rỡ giữa nắng hè.

Anh Cần gắp miếng cá đồng kho đặt vào bát cơm cho con, giục con ăn cơm. Anh cũng gắp cho mình một miếng rồi và vội đũa cơm, miệng tấm tắc khen cơm hôm nay con gái nấu ngon hơn mọi ngày khiến Ngân cứ thế cười tít.

Từ nhỏ, Ngân đã rất thích vẽ. Cô bé tập vẽ mọi nơi, mọi lúc, bất cứ khi nào rảnh. Ngân vẽ thầy cô, bạn bè trên trường, vẽ đồ vật, hoa trái quanh nhà, vẽ cỏ cây, chim chóc ngoài đồng,… nhưng nhiều hơn cả vẫn là những bức tranh về mẹ. Mỗi bức tranh Ngân vẽ đều được đặt tiêu đề, hoặc là “Con nhớ mẹ!” hoặc “Mẹ nhanh về, mẹ nhé!”… và được Ngân xếp thành tập đặt ở đầu giường. Anh Cần thấy vậy, càng thương con, lại càng ngóng trông tin vợ, mong vợ về mỗi ngày.

*

Trưởng thôn Huân đi cùng mấy anh cán bộ trên huyện tìm đến tận nhà anh Cần để nhờ anh xác nhận xem người trong hình có phải là chị Sen, vợ anh hay không? Vì người trong hình có liên quan đến đường dây buôn người qua biên giới. Anh Cần cầm tấm hình lên xem, nửa vui mừng khôn xiết, nửa lại lo âu, sợ hãi. Vui vì đích thị người trong hình chính là chị Sen, vợ anh. Sợ vì không biết đã có chuyện xảy ra với vợ mình. Lòng anh như lửa đốt. Anh cán bộ trong đoàn kể đầu đuôi câu chuyện liên quan đến chị Sen cho trưởng thôn Huân và bố con anh Cần nghe…

Hóa ra, chị Sen vì muốn chia sẻ khó khăn với chồng nên cả tin người xấu, rằng vào miền Nam sẽ có được việc nhẹ lương cao. Ai ngờ, khi biết sự thể thì đã bị bán sang biên giới. Chị bị người ta đánh đập, bị bắt ép phải lao động quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, bị quản thúc đến mức không có một phút tự do, bị đối xử, hắt hủi tàn nhẫn. Suốt ba năm nơi đất khách, ngày nào chị Sen cũng nuôi ước mơ được trở về quê hương với chồng con. May thay, tháng trước, chị trốn được ra ngoài, gặp được người tốt và cầu cứu họ giúp đỡ. Anh Cần nghe xong câu chuyện, càng xót thương cho vợ mình.

Nghe anh cán bộ thông báo, trưa nay, xe sẽ chở chị Sen về tận nhà. Ba con anh Cần từ sáng đã bắt đầu sửa soạn cơm nước để đón người phụ nữ thân yêu của gia đình mình trở về. Anh Cần tự nhủ, lần này chị Sen về, dù khó khăn thế nào, anh cũng sẽ sát cánh kề vai cùng chị, yêu thương, sẻ chia với chị, không để chị phải cô đơn một mình nữa. Bé Ngân thì chốc chốc lại chạy ra đầu ngõ, đứng dưới tán cây hồng bì ngóng mẹ, lòng vừa hồi hộp vừa vui sướng.

Tiếng người ồn ào ngoài ngõ. Anh Cần và con gái vội vàng chạy ra. Trước mặt hai ba con đích thị là chị Sen. Nom chị Sen tiều tụy, hốc hác, gầy gọp, nước mắt thì đang giàn giụa hướng về chồng con. Ngân thấy mẹ thì liền chạy đến ôm chầm lấy, khóc òa, miệng gọi liên hồi “Mẹ ơi…!”. Chị Sen vòng tay ôm lấy con gái, hết nhìn ngắm mặt mũi, hết nắn tay, nắn chân con lại ôm lấy con, trong lòng vẫn cứ nghĩ mình đang ở trong giấc mơ chứ không phải đã được trở về. Anh Cần bước đến ôm lấy vợ con, hai mắt ừng ực nước, giọng nghẹn bứ không nói nên lời. Cảnh gia đình anh Cần đoàn tụ hôm ấy đã lấy đi biết bao nước mắt của mọi người.

- Bữa cơm đoàn viên của gia đình mình giống y chang như bức tranh con vẽ hồi dự thi cấp trường, ba mẹ ạ.

Ngân nhìn khung cảnh chung quanh một lượt, chính cô bé cũng không thể ngờ được, bữa cơm hôm nay của gia đình lại giống với bức tranh “Ước mơ…” của Ngân vẽ đến vậy. Nhìn ba mẹ vui cười, trao nhau yêu thương, cô bé vô cùng hạnh phúc và chợt nhớ đến lời cô Hồng đã nói: Nếu có ước mơ và luôn vững tin vào ước mơ ấy, nhất định chúng ta sẽ đạt được.

Truyện ngắn của: LÊ THỊ XUYÊN