Tuổi cao vẫn “ngỡ ngàng ai biết”

HOÀI KHÁNH 06/12/2024 22:38

(HPĐT)- “Ngỡ ngàng ai biết” (Nhà xuất bản Hội Nhà Văn- 2024) là tập thơ in riêng thứ 3 của tác giả Hoàng Tuấn Thiệu khi ông vừa tròn tuổi 80. Mỗi bài trong tập thơ này là dấu ấn kỷ niệm đẹp trong đời ông, gắn với những tháng năm hào hùng của đất nước và bước đột phá đi lên của thành phố Hải Phòng quê hương: “Ngực đầy câu hát vươn khơi/ Những con tàu kéo xa xôi lại gần”. (Hải Phòng).

Bìa tập thơ “Ngỡ ngàng ai biết” của tác giả Hoàng Tuấn Thiệu.

Có đọc những bài thơ của tác giả Hoàng Tuấn Thiệu viết cách đây hơn 60 năm, khi mới 18 tuổi, càng hiểu rõ vì sao thơ theo ông suốt cuộc đời. Ông có tới 13 năm mặc áo lính đầy lạc quan chiến thắng, viết báo, làm thơ và đánh địch, mang tới ông một tâm hồn thi sĩ.

Người cựu chiến binh ở phường Trại Chuối (quận Hồng Bàng) vẫn trẻ trung trên từng trang viết, để nhớ thuở là một chàng trai miền quê An Lão, vượt Trường Sơn đi đánh địch. Tác giả bày tỏ tình yêu quê hương, đất nước thông qua những bài thơ viết về một số nơi người chiến sĩ thông tin Hoàng Tuấn Thiệu từng gắn bó, kể cả những vùng đất mà gần đây ông tới để thêm yêu cảnh, yêu người và yêu thơ.

Những bài thơ ông viết ở chiến trường năm xưa khi tuổi thanh xuân tràn đầy sinh lực thật đáng nâng niu. Một cánh rừng thắm nở hoa phong lan, một đỉnh núi hùng vĩ bên bờ biển biếc, một mùi hương bồ kết nơi quê nhà… đi vào thơ ông thật tự nhiên, dung dị, đằm cảm xúc. Tác giả Hoàng Tuấn Thiệu có khá nhiều bài thơ thể hiện sâu đậm tình thơ, tình người với các đồng đội năm xưa, với các bạn thơ xa gần hôm nay. Những cuộc gặp gỡ, chia tay giữa đời thường luôn đem đến cho tác giả những ý thơ thú vị. Chẳng hạn:

"Em trùm lên anh cho thỏa lòng khao khát

Thấm vào lòng muối mặn tình sâu

Dù em thở than sóng đã bạc đầu

Anh vẫn tìm em đến tận cùng đáy biển".

(Sóng)

Ở những bài thơ tình, ông viết về mối tình chớm nở nơi quê nhà - thôn Bách Phương, xã An Thắng (huyện An Lão). Hình bóng người thôn nữ dịu dàng đó in sâu trong trí nhớ của chàng trai. Ông viết về tình chồng, nghĩa vợ nồng nàn thuở mới cưới sau ngày đất nước thống nhất và thắm đượm bên nhau qua bao tháng năm vất vả đến khi tuổi về già vẫn tràn ngập yêu thương. Ông viết về tình cảm trìu mến, đôn hậu của người cha đầy trách nhiệm với các con, của người ông nhân đức, hiền từ, với từng đứa cháu nội, cháu ngoại. Ông viết về tình thơ, tình người của các bạn thơ xa gần lấy câu chữ trao thương gửi nhớ, vịn vần luật ngôn từ để thỏa nỗi mộng mơ. Vượt lên tất thảy là tình yêu quê hương, đất nước, nơi gắn bó hình ảnh miền quê ấu thơ, những chặng đường hành quân và bao vùng đất mà ông đã tới để thêm yêu cảnh, yêu người và yêu thơ.

Từ ý nghĩ hóm hỉnh vụt lóe hoặc trải lòng đắm say trước một cảnh đẹp, một bóng hồng nào đó mà Hoàng Tuấn Thiệu chỉ có thể gửi nỗi niềm vào thơ, đã giúp cho ông có nhiều bài thơ ngắn, đa phần là thơ lục bát. Những bài thơ tặng bạn bè có phần riêng tư mà vẫn ít nhiều tạo rõ dư vị thơ ông. Ví dụ:

“Ai mang phượng vĩ lên trời

Để tôi nhặt ánh sao rơi giữa chiều

Ai xe những sợi chỉ điều

Để tôi bị trói tình yêu với nàng

Ai gom hết ánh trăng vàng

Để tôi gói lại mang sang tỏ tình”.

(Hỏi)

Nhà thơ Hoàng Tuấn Thiệu vẫn giữ được sự tươi vui ở từng câu chữ mộc mạc và không chịu già hóa bởi tuổi tác hay nếp nghĩ thâm trầm của lớp người cao tuổi. Vẫn có thể tìm thấy ở đây tấm lòng chân thành, ý thơ đôi chút dí dỏm, lãng mạn và trên hết là trách nhiệm công dân của người cầm bút không chuyên, là phẩm chất cao đẹp của người cựu chiến binh luôn nhiệt tình với phong trào văn hóa - văn nghệ ở địa phương.

Cả tập thơ là tiếng lòng chân thực của hồn thơ luôn vươn tới cái đẹp ở đời. Thơ sẽ giúp tác giả vui khỏe, thân thiện và đáng yêu hơn trong mắt người thân và bạn bè gần xa.

HOÀI KHÁNH