Thêm yêu thành phố quê hương
(HPĐT)- Hải Phòng đi vào thơ ca với những vẻ đẹp sâu sắc, ý nghĩa, phản ánh sự gắn kết giữa thiên nhiên, con người và lịch sử, văn hóa đặc trưng của vùng đất cửa biển. Không chỉ là thành phố biển, trung tâm kinh tế năng động của miền Bắc, Hải Phòng còn là mảnh đất giàu lịch sử, truyền thống văn hóa. Bởi vậy, thơ ca về Hải Phòng mang trong mình tinh thần mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy nhiệt huyết, đồng thời thể hiện niềm tự hào sâu sắc về vùng đất giàu tiềm năng. Thơ vẽ hình ảnh về biển cả, những con người nơi đây, với những khát khao vươn lên trong công cuộc xây dựng và phát triển tạo nên diện mạo đầy sức sống cho thành phố Cảng mến yêu...
HPCT

Xuân trên đảo tiền tiêu
Lê Việt Hùng
Những tia nắng đầu xuân mềm mại
Choàng lên đảo chuỗi hạt cườm thơm
Sóng ầm ào trườn qua lèn đá
Giữa biển xanh đảo thêm xanh hơn
Lạnh cuối mùa dùng dằng đến lạ
Đảo ấm dần lên từ lòng biển khơi
Tiếng máy reo đoàn thuyền đánh cá
Cầu tàu vang rộn rã tiếng cười
Thấp thoáng non tơ những nụ hồng
Đào phai bung biêng trong gió ra đảo
Con tàu vượt qua giông bão
Đất liền nặng lòng với đảo xa
Lễ thượng cờ vang tiếng Quốc ca
Nắng hồng thắm Quốc kỳ bay phấp phới
Những người lính trẻ tự hào phấn khởi
Tiếp nối cha ông giữ biển đảo yên bình
Bạch Long Vĩ khoe dáng vóc trước bình minh
Đảo tiền tiêu đêm ngày nằm nghe biển hát
Năm tháng nhọc nhằn vẫn nâng niu khao khát
Biển dịu êm ôm đảo nhỏ ngân nga.
Về Xuân Đám
Hoài Khánh
Sóng bên tôi vỗ nhịp bồn chồn
Hai thế kỷ đoạn tường Đồn cổ
Ngỡ còn đây viên quan đội cùng bao chàng lính thú
Lời ngỏ gái làng chài nóng hổi nụ hôn
Lang thang trên bãi Cát Đồn
Gặp trầm tích một thời hoang dã
Mồ hôi ngư dân xưa đã thấm bao đồ đá
Ngót bốn nghìn năm mảnh gốm hút hồn nhau
Gió triều Mạc, mây triều Nguyễn nơi đâu
Giờ bụi chuối, dây leo mọc hoang tường đá cổ
Hoa ngũ sắc nở hồn nhiên vạt cỏ
Gò đất bạc mờ chỗ đặt pháo thần công
Kìa bóng ai sóng sánh cánh đồng
Vườn vải, ruộng rau phất phơ tình tứ
Bãi cát Doi rộn ràng tâm sự
Vách núi nghiêng e lệ khóm hoa hồng
Nắng tìm vào thung áng ửng trời đông
Vườn tược, xóm làng vẫn hồi sinh sau bão
Muôn cánh ong bay làm mật trên dốc đảo
Đoàn tàu đánh cá lại ra khơi
Bài học ông cha lưu tường đá giữa trời
Dặn cháu con giữ vững từng tấc biển
Tôi mỗi lần về qua Xuân Đám
Siết chặt vòng tay ôm dáng ngọc Cát Bà.
Chiều Tam Bạc
Phạm Thúy Vinh
Chiều Tam Bạc sóng vẫn đây
Mà kia kỷ niệm vơi đầy trên sông
Hôm nay một buổi xuân nồng
Để ai tìm giữa hư không một ngày
Mây trôi gió nổi chiều nay
Tình xuân thuở ấy nhuộm đầy giấc mơ
Nơi này lưu dấu dáng xưa
Bên dòng chiều xuống đôi bờ bóng xa
Trông vời giữa khoảng bao la
Xô nghiêng cả ánh trăng ngà triền miên
Phố phường đổi mới vươn lên
Khang trang nhịp sống ấm êm tháng ngày...
Biết bao kỷ niệm vơi đầy
Còn in đậm mãi nơi này bến sông...
Thành phố vào xuân
Thúy Ngoan
Đông qua cơn gió lạnh cuối cùng
Thành phố bừng lên sắc hương mùa xuân mới
Đất thấm mưa chồi non phơi phới
Hạ Lũng chợ hoa rộn rã nụ cười
Những con đường ngợp sắc hoa tươi
Phấn khởi niềm yêu nhịp tim hối hả
Sông Tam Bạc dềnh lên vội vã
Chở phù sa con nước bời bời
Hoa trái chợ đêm gồng gánh nụ cười
Phố Trần Phú, Quang Trung, Tô Hiệu…
Khoác lên mình màn mưa dìu dịu
Trinh nguyên lộng lẫy sớm tinh khôi
Mùa xuân hoa miên man ngóng đợi
Tay ấm trong tay nốt nhạc tình đời
Em chờ anh con đường xanh ngời ngợi
Mùa xuân đầy hoa trái sinh sôi
Thành phố xuân về ăm ắp mùa vui…