Hương ổi mùa thu
Mùa thu sang lúc nào tôi cũng nhớ hương ổi. Lạ thay, cái mùi hương đó cứ vấn vương, chùng chình thương nhớ dẫu nó không hiện hữu ngay trước mắt.

Hương ổi in đậm sâu vào trong kí ức của tôi những ngày tháng ở quê nhà. Và đó cũng là những ngày thu dịu dàng và xinh đẹp nhất.
Trong những loại cây ăn quả trong vườn tôi mê nhất là ổi. Những trái ổi cơm nho nhỏ, tròn lẳn nằm đung đưa trên cao cạnh ao cá. Bố tôi nói cũng chỉ vì mẹ tôi thích hương thơm quả ổi nên bố mới trồng ổi cơm. Và cũng chính những quả ổi cơm nó mới có mùi hương đặc trưng như vậy. Tôi cười khì khì khi cầm trên tay quả ổi nhỏ thơm, da căng bóng, khi chín xuất hiện những vết hồng mơ rất bắt mắt.
Từ nách lá từng chùm hoa trắng muốt dịu dàng nở tinh khôi gọi mời ong bướm về tụ hội chung vui. Độ chừng tháng, hơn tháng, qua vài đợt mưa ổi sẽ bắt đầu chín với mùi thơm đặc trưng quyến rũ. Thuở nhỏ tôi vẫn thường tha thẩn bên gốc ổi, khi thì với tay cành thấp nhất lúc lại trèo tót lên cao hái quả rồi nhai nhồm nhoàm ngay trong vườn. Tôi cũng nhớ tiếng cười nói của lũ bạn ngày xưa, thuở chúng tôi lên chín, lên mười chia nhau, thậm chí cắn chung trái ổi ngon lành. Hương thơm ổi cơm tan trong khoang miệng, quyện hòa tình bạn ngọt ngào. Chúng tôi cùng lớn lên với nhiều mùa ổi yêu thương và đầy kỉ niệm như thế. Thậm chí, khi xa nhau, cả lũ còn hẹn nhau mùa ổi chín cùng nhau về hàn huyên ký ức, ôn lại thuở thiếu thời tươi đẹp.
Tôi cũng không quên được năm tháng bên những rổ ổi cơm của bà. Dáng bà lưng còng, gồng gánh hai rổ ổi đầy ú ụ ra phía chợ chiều ngồi bán. Bà ngồi đó hiền lành với một ý niệm “đi bán nhận niềm vui”. Vì lúc đó, một túi ổi sẽ chẳng được mấy đồng nhưng niềm vui nhận lại của người mua thì vô giá. Được sẻ chia thức quà ngon, bổ, sạch, được thấy nụ cười người bán là niềm vui của bà lại tràn đầy. Những đứa cháu đón nhận niềm vui từ sự tảo tần của bà bằng những đồng tiền bà chắt bóp mua cho tôi tấm quà bánh hay đồ dùng học tập.
Có những ngày chông chênh trong lòng, tôi ngồi thật lâu một mình dưới gốc ổi cơm, lạ thay lúc đó lòng nhẹ tênh như áng mây mùa thu trên đầu. Hương ổi cơm thoang thoảng thơm, bao muộn phiền trong tôi chợt biến tan, tâm hồn nhường lại cho những ngọt ngào và êm ái. Tôi đã nhận ra phút giây quý giá mà nhiều lần tôi kiếm tìm bao nhiêu năm nay. Và tôi cũng đã tự trả lời cho mình được câu hỏi, hạnh phúc là gì? Hạnh phúc đơn giản chính là khi tôi được trở lại không gian thời thơ ấu, lòng không vướng bận và hương ổi lẩn quất quanh người. Tôi biết rằng mình cần sống chậm lại, thư thái và cảm nhận những khoảng khắc tuyệt vời mà bao nhiêu lâu rồi tôi đã bỏ lỡ hoặc cuộc sống phố thị đã cuốn tôi tới một thế giới khác.
Những mùa thu trôi qua, cây ổi cơm dường như vẫn không thay đổi là mấy còn tôi thì đã trở thành người trưởng thành, bà tôi về với thiên đàng. Mùa thu của những ngày xa quê, có những lần tôi bật khóc ngon lành giữa phố thị, giữa bao nhiêu người mà tôi chẳng biết tâm sự cùng ai. Khi đó tôi chỉ muốn tìm về hương ổi cơm quê nhà mà nương náu, ru hời những ký ức cũ xưa…