Lao động - Việc làm

Về nơi hương trầm kể chuyện Tết xưa

KIM GIANG 16/01/2026 17:00

Ở làng Dưỡng Thái Bắc, từng cây hương thủ công không chỉ tỏa mùi trầm dịu dàng mà còn mang theo ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ ngày xưa háo hức mong Tết...

lam-huong-4.jpg
Người Dưỡng Thái Bắc còn lưu giữ và duy trì nghề làm hương trầm có tuổi đời hàng trăm năm.

Giữa những con phố đông đúc và nhịp sống vội vàng, làng Dưỡng Thái Bắc ở xã Phú Thái vẫn giữ nhịp trầm riêng của mình. Ở đây, từng cây hương thủ công không chỉ tỏa mùi trầm dịu dàng mà còn mang theo ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ ngày xưa háo hức mong Tết...

Từng bàn tay nhem nhụi

Sáng sớm tại cơ sở của chị Nhật Thuý, tiếng tuốt nhựa, lăn hương, xếp từng cây hương vang lên đều đều. Hơn mười nhân công miệt mài bên từng cây hương bài, không ai nói nhiều, chỉ có những cử chỉ quen thuộc lặp đi lặp lại. Chị Trần Thị Ngà, một thợ hương lâu năm, cười hiền: “Rửa tay phải dùng dầu hỏa vài lần mới sạch nhựa nến, nhưng ai đã làm nghề này rồi sẽ nhớ mãi cảm giác cầm cây hương trên tay, nghe mùi trầm dịu len lỏi trong không khí, như trở về tuổi thơ”.

Những người làm hương ở Dưỡng Thái Bắc gắn bó với nghề từ khi còn nhỏ. Chị Thúy kể: “Ngày bé đi học về, ông bà dụ bằng kẹo để bắt lăn hương. Gần Tết, được nghỉ học, chúng tôi đi lăn hương thuê, tự kiếm tiền mua quần áo mới. Người làng Oi ai cũng phải biết lăn hương”. Mùi hương, bàn tay, công việc ấy đã theo họ cả tuổi thơ, thành ký ức và thói quen khó phai.

lam-huong-3-f12411a9b41a95064fc5241028cb89d1(1).jpg
Hương của Dưỡng Thái Bắc có công thức riêng tạo ra mùi thơm đặc trưng mà hương làm bằng phương pháp nhúng ở vùng khác không có được.

Người thợ làm hương vừa giữ nghề, vừa giữ ký ức. Họ biết rằng, mỗi cây hương mang hồn Tết, mang hồn làng, và cũng là sự trân trọng với quá khứ. Chị Ngà nói: “Nhìn cây hương khô, đặt lên bàn tay, mình lại nhớ ngày bé được ông bà cho kẹo, được đi lăn hương thuê. Mùi nhựa nến, mùi trầm… như hòa cùng ký ức, khiến ai cũng thấy ấm lòng”.

Dẫu yêu nghề, những người thợ vẫn không khỏi lo lắng. Lớp trẻ lớn lên ít ai muốn theo nghề, bởi thu nhập không cao, công việc bận rộn, đặc biệt những ngày cận Tết. Chị Thuý thở dài: “Chúng tôi già dần, mà tay nghề làm hương thủ công cần sự tỉ mỉ, không thể vội vàng. Lo lắm, sợ nghề sẽ mai một”.

Nhưng giữa nhịp sống hiện đại, hương Dưỡng Thái Bắc vẫn tìm được chỗ đứng riêng. Khách từ Quảng Ninh, Hải Phòng, Bắc Giang, Thái Bình, và cả miền Nam, vẫn tìm đến mua hương. Chị Trần Thị Thao kể: “Một vụ Tết, cơ sở tôi làm hơn 180 vạn cây hương. Loại dài 43 cm bán chạy nhất, hơn 100 vạn; loại 38 cm cỡ nhỡ khoảng 30 vạn; còn lại là hương nhỏ và hương tăm. Riêng hương khổng lồ, chúng tôi bán hơn 9 vạn cây. Nhìn những cây hương đến tay khách, lòng ai cũng thấy ấm áp”.

Giữ “nốt trầm”

Công việc làm hương dù nhọc nhằn vẫn mang lại niềm vui và sự tự hào. Mỗi cây hương thành phẩm là kết tinh của công sức, là món quà tinh thần trong ngày Tết, là “nốt trầm” ấm áp trong nhịp sống hối hả của hiện đại. Hương Dưỡng Thái Bắc không chỉ là sản phẩm mà còn là câu chuyện, là ký ức, là tấm lòng của người thợ gửi đến mọi gia đình.

lam-huong-2-22629c5903a9cb7936be6331b39aa95b.jpg
Nghề làm hương lúc nào người thợ cũng nhem nhuốc nhựa nến nên lớp trẻ ít ai còn theo nghề.

Người thợ vẫn miệt mài, bàn tay dính nhựa nến, mùi trầm len trong từng nếp nhăn, từng nụ cười mệt nhọc nhưng hiền hậu. Những ngày cuối năm, làng nhỏ ấy tấp nập hơn cả ngày thường, nhưng trong nhịp sống hối hả ấy, hương vẫn giữ nốt trầm riêng của mình, dịu dàng, thanh thoát, vừa gợi ký ức vừa nhắc nhở con người về giá trị của nghề thủ công.

Dưỡng Thái Bắc hôm nay vẫn giữ được nghề cha ông để lại. Những người làm hương dù ít vẫn miệt mài giữ lửa, để mỗi dịp Tết, khói hương nhẹ nhàng từ làng nhỏ ấy bay khắp miền quê, mang theo ký ức, tình cảm và hi vọng rằng nghề truyền thống sẽ tiếp tục sống trong những bàn tay trẻ.

KIM GIANG