Nghị lực của chị Hòa
Sinh ra với thân hình bé nhỏ vì căn bệnh xương mủn, chị Nguyễn Thị Hòa (sinh năm 1980, xã Nghi Dương, Hải Phòng) đã viết nên hành trình vượt lên nghịch cảnh, lan tỏa yêu thương.

Vượt lên nghịch cảnh
Giữa vùng quê còn nhiều khó khăn, nơi những định kiến đôi khi nặng hơn cả bệnh tật, cuộc đời của chị Nguyễn Thị Hòa là câu chuyện khiến người ta lặng đi rồi bừng lên niềm tin. Mang trong mình căn bệnh xương mủn bẩm sinh, ở tuổi 46, chị chỉ nặng 17 kg. Nhưng chính từ dáng hình tưởng như mong manh ấy lại ẩn chứa một nghị lực phi thường, đủ để nâng đỡ cuộc đời mình và chắp cánh cho nhiều phận đời khác.
Tuổi thơ của chị Hòa là những tháng ngày dài trong bốn bức tường. Căn bệnh khiến xương giòn, dễ gãy, cơ thể không phát triển bình thường đã vô tình giam giữ chị trong không gian chật hẹp của gia đình. Suốt nhiều năm, chị gần như không được bước ra ngoài, không được đến trường, không có bạn bè và cũng không có cơ hội hòa nhập với cuộc sống.
Không chỉ chịu đựng nỗi đau thể xác, chị còn phải đối diện với ánh nhìn kỳ thị, những lời xì xào, những khoảng cách vô hình của xã hội khiến một đứa trẻ sớm nhận ra mình “khác biệt”. Nhưng thay vì oán trách, chị chọn cách lặng lẽ chịu đựng, giấu kín nỗi buồn trong lòng.
Năm 32 tuổi, chị mới được tiếp xúc với thế giới rộng lớn. Từ đó, chị bắt đầu hành trình học chữ - muộn màng nhưng đầy quyết tâm. Đôi tay yếu khiến việc cầm bút trở nên khó khăn, có lúc tưởng phải bỏ cuộc. Gia đình lo lắng, ngăn cản vì sợ chị vất vả. Nhưng khát khao được học đã thôi thúc chị không dừng lại.
Chị lén học vào ban đêm, từng nét chữ được viết trong sự kiên trì và cả những cơn đau. Chị coi lời động viên của một người bác họ như kim chỉ nam: “Con có thể không đi bằng chân, nhưng con đi bằng cái đầu”. Câu nói ấy giúp chị tin rằng giới hạn cơ thể không thể giới hạn ý chí.
Từ chỗ không biết chữ, chị dần đọc, hiểu rồi biết cách kết nối với mọi người qua chiếc điện thoại nhỏ. Đó cũng là “cánh cửa” mở ra hành trình mới, không chỉ thay đổi cuộc đời chị mà còn nhiều người cùng cảnh ngộ ở vùng quê Kiến Thụy, Hải Phòng (trước đây).

Lan tỏa yêu thương với người cùng cảnh
Năm 2014, trong một lần hiếm hoi ra ngoài, chị Hòa gặp một em bé bị bại não. Khi biết từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu em được người lạ trò chuyện, chị nhận ra nỗi đau chung - sự cô lập của người khuyết tật. Câu hỏi “Tại sao cùng là con người mà lại bị tách biệt?” khiến chị trăn trở, thôi thúc chị tìm cách để những người cùng cảnh có thể gặp gỡ, chia sẻ và nương tựa nhau.
Sau những lần tìm hiểu, chứng kiến các mô hình hỗ trợ người khuyết tật ở nơi khác, chị quyết định phải làm điều gì đó tại quê mình. Năm 2018, chị cùng một vài người bạn có hoàn cảnh tương tự thành lập nhóm “Khát vọng cỏ dại”, do chị làm trưởng nhóm. Những ngày đầu, nhóm chỉ có vài thành viên, không kinh phí, không địa điểm, phải tự góp tiền mua mì tôm ăn chung, vừa ăn vừa chia sẻ buồn vui.
Ý tưởng ban đầu vấp phải không ít hoài nghi. Nhiều người cho rằng bản thân chị còn chưa lo được thì khó giúp người khác, nhưng chị vẫn kiên định. Từ những việc nhỏ như làm giỏ hoa bán với giá vài chục nghìn đồng, nhóm bắt đầu gây quỹ, trích tiền lãi để tặng quà cho người khuyết tật, từng bước tạo dựng niềm tin.
Dần dần, “Khát vọng cỏ dại” không chỉ là nơi gặp gỡ mà trở thành mái nhà tinh thần cho nhiều người. Đến nay, câu lạc bộ có hơn 60 thành viên là người khuyết tật ở xã Nghi Dương và một số xã lân cận. Những buổi sinh hoạt định kỳ hằng tháng, dù mượn tạm sân nhà dân, nhưng luôn đầy ắp tiếng cười và sự sẻ chia. Ở đó có người già, trẻ nhỏ, người khiếm thị, người liệt… mỗi người một hoàn cảnh nhưng cùng chung một điểm tựa.
Không dừng lại ở việc kết nối, chị Hòa còn tích cực kêu gọi sự giúp đỡ từ cộng đồng. Bằng chính câu chuyện đời mình, chị đi chia sẻ, truyền cảm hứng, vận động hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn. Nhiều trường hợp được giúp đỡ xây nhà, chữa bệnh, có thêm cơ hội vươn lên.
Điều đặc biệt là mọi việc chị làm đều xuất phát từ suy nghĩ giản dị: “Mình sống là để trả nợ cho những người cùng cảnh”. Chính suy nghĩ ấy khiến chị không mệt mỏi, dù sức khỏe ngày một yếu đi, vẫn phải sống chung với bệnh tật.
Hành trình của chị Hòa vẫn chưa dừng lại. Ước mơ lớn nhất là xây dựng một trung tâm dành riêng cho người khuyết tật - nơi họ không chỉ được chăm sóc mà còn được sống, học tập và làm việc bằng khả năng của mình.
Chị Nguyễn Thị Nha, Chủ nhiệm Câu lạc bộ thanh niên khuyết tật thành phố nhận xét, từ một người từng bị cô lập suốt nhiều năm, nay chị Hòa trở thành “người kết nối”, “người truyền lửa” cho nhiều số phận, đặc biệt trong cộng đồng người khuyết tật ở thành phố Cảng. Cuộc đời chị, dù nhiều thiệt thòi, nhưng luôn sáng nghị lực và tình yêu thương.