Tản văn

Bài ca mùa hạ

LINH LÊ 04/06/2026 16:00

Có lẽ vì mùa hạ là mùa của những cuộc chia ly, của những trang lưu bút viết vội, của những giọt nước mắt lăn dài trên má những cô cậu học trò mười tám tuổi.

hoa-thang-5-13.jpg
Hoa bằng lăng nhuộm tím phố phường Hải Phòng. Ảnh: LÊ DŨNG

Có những ngày, khi không khí bắt đầu mang theo vị nồng nàn của đất đá khô khốc và hương hoa bằng lăng dìu dịu từ con phố nhỏ, bất giác, trái tim tôi rung lên một nhịp khe khẽ, như thể một bản nhạc quen thuộc vừa được ai đó nhấn nút "play" sau một năm dài xếp xó. Đó là bản nhạc mang tên: Bài ca mùa hạ.

Trong ký ức của một cô gái luôn nhìn thế giới qua lăng kính của những điều giản đơn, mùa hạ là một đặc ân của thời gian. Những buổi trưa nằm dài trên sàn gỗ mát lạnh, nghe tiếng ve sầu ran ran ngoài rặng cây trước ngõ, tiếng ve như một nhạc trưởng điều khiển cả không gian, khiến mọi thứ trở nên hư ảo và xa xăm.

Trong những khoảnh khắc ấy, tâm trí tôi lại trôi về những mùa hè xa thẳm, nơi có bóng dáng một cô bé tóc đuôi ngựa, chân trần chạy trên những thảm cỏ cháy nắng, tiếng cười trong veo như nước suối đầu nguồn. Mùa hạ của tôi bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt như thế: Một ly nước chanh mát lạnh, mùi sách mới thơm nồng chuẩn bị cho kỳ nghỉ dài, hay cái cảm giác chạm tay vào lớp vỏ xù xì của cây phượng già trước sân trường.

Có một điều gì đó rất lạ lùng ở mùa hạ, khiến người ta nhớ về thời đi học với một niềm luyến tiếc khôn nguôi. Có lẽ vì mùa hạ là mùa của những cuộc chia ly, của những trang lưu bút viết vội, của những giọt nước mắt lăn dài trên má những cô cậu học trò mười tám tuổi.

Tôi vẫn nhớ như in những buổi chiều tan học, nắng nhuộm vàng những tà áo dài trắng bay trong gió. Tôi và lũ bạn thân dắt xe đi bộ
dưới hàng bằng lăng tím ngắt, nói đủ thứ chuyện trên đời từ ước mơ đại học cho đến những rung động đầu đời chưa dám ngỏ. Những câu chuyện ấy giờ đây đã nằm lại ở một góc nào đó của thanh xuân, nhưng mỗi khi hạ về, chúng lại quay về, sống động và đầy màu sắc.

Hạ trong tôi còn là mùi hương. Đó là mùi của những cơn mưa rào bất chợt đổ xuống mặt đường nhựa nóng bỏng, tạo nên một thứ mùi ngai ngái, nồng nồng, mùi của đất trời đang hít thở. Là mùi của những quả vải chín đỏ mọng trên bàn trà của mẹ, mùi của chiếc quạt nan cũ kỹ bà vẫn quạt cho tôi mỗi đêm mất điện.

Những mùi hương ấy không sang trọng, không cầu kỳ, nhưng nó có sức mạnh đánh thức cả một vùng ký ức mà tôi tưởng chừng đã lãng quên trong guồng quay hối hả của cuộc sống người trưởng thành. Tôi tự hỏi, có phải mùa hạ là tấm gương phản chiếu tâm hồn của chúng ta khi còn tinh khôi nhất? Khi mà mọi nỗi buồn đều có thể tan đi sau một que kem mát lạnh, và mọi niềm vui đều giản
đơn như việc nhặt được một cánh hoa phượng vẹn nguyên dưới sân trường.

Nhưng mùa hạ không chỉ có nắng và tiếng cười. Trong bài ca ấy, đôi khi có những nốt trầm thật lặng. Đó là những buổi chiều tà, khi nắng đã tắt và bầu trời chuyển sang màu tím thẫm của hoàng hôn. Đứng một mình trên ban công, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi, tôi bỗng thấy lòng mình chùng xuống khi biết những mùa hạ của tuổi trẻ sẽ chẳng bao giờ quay trở lại lần thứ hai. Cô gái trong gương giờ đây đã không còn nhìn đời bằng ánh mắt ngây ngô ngày cũ, đôi
mắt ấy đã biết ưu tư, biết lo toan cho những hóa đơn, những deadline và những mối quan hệ phức tạp của người lớn.

Mùa hạ năm nay, tôi tìm lại cuốn sổ tay cũ kỹ, ép vào đó một cánh hoa bằng lăng đã nhạt màu. Hành động ấy như một lời hứa với chính bản thân mình: Dù thế giới ngoài kia có đổi thay, dù tôi có lớn thêm bao nhiêu tuổi, thì "cô gái mùa hạ" trong tôi vẫn sẽ luôn được trân trọng. Với tôi, bài ca mùa hạ là bài ca của sức sống mãnh liệt. Nó dạy tôi rằng sau mỗi mùa đông giá rét và mùa xuân dịu dàng, con người cần một mùa hạ để rực cháy, để sống hết mình với đam mê và để tôi luyện bản lĩnh.

Mùa hạ năm nay, tôi không còn chạy tung tăng dưới nắng nữa mà chọn cho mình một góc quán quen, bên ly trà hoa cúc đá, nhìn ra cửa sổ và viết những dòng này. Tôi thấy những cô em gái khóa dưới đang ríu rít chụp ảnh với hoa bằng lăng, thấy những cặp đôi ngại ngùng nắm tay nhau dưới bóng cây. Tôi mỉm cười, bởi tôi biết rằng, bài ca mùa hạ của các em chỉ mới bắt đầu.

Và bài ca của tôi, dù đã sang chương khác, vẫn luôn đầy ắp những giai điệu trong trẻo. Ngoài kia, nắng ngoài kia đã bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho gió chiều lồng lộng. Tôi bước ra phố, để mình hòa vào dòng người, và trong đầu vẫn vang vọng mãi một giai điệu không lời nhưng đầy cảm xúc.

Mùa hạ trong tôi là thế đó, một bài ca của những điều xưa cũ nhưng chưa bao giờ lỗi thời, một bài ca của sự chân thật, dịu dàng và đầy tình yêu…

LINH LÊ