(HPĐT)- Quê hương là nơi ta cất tiếng chào đời, quê hương là nơi lưu giữ trong ta một thời để thương, để nhớ để thành duyên, thành nợ, là động lực để ta lớn thành người. Đúng như nhà thơ Chế Lan Viên từng viết: "Khi ta ở chỉ là nơi đất ở/ Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn".

Ảnh: NGUYỄN HUYỀN
Quê tôi nằm giữa bãi đất bồi, có những rặng tre làng cao lên theo năm tháng. Thân tre thẳng đứng, lá tre xanh suốt bốn mùa, như người dân quê tôi dầm mưa giãi nắng, vất vả sớm hôm vẫn luôn sống cuộc đời thật thà ngay thẳng và chan chứa tình người. Cây đa, bến nước, đình chùa ở quê đi vào tiềm thức tôi khi còn để chỏm. Lớn lên bên con sông có bãi bồi, tuổi thơ tôi nhuộm màu phù sa sông nước. Tiếng rì rào của lúa, tiếng chim chiền chiện líu lo lẫn với mùi hương đồng cỏ nội tạo nên một hương vị đồng quê nồng nồng, ngai ngái của mùi rạ, rơm ngập nước. Tiếng nghé ọ của đàn trâu, tiếng gầu gâu của chó, tiếng ò ó o của gà... tạo nên bản hợp xướng giao thoa cùng nhịp sống làng quê. Tất cả những gì của quê hương ngày ấy mãi còn đọng lại trong tôi.
Hơn hai mươi năm tôi mới có dịp về quê, vùng quê bé nhỏ ngày xưa ấy nay đổi mới nhưng vẫn không mất đi dáng vẻ quê nhà. Cánh đồng bớt đi bờ vùng, bờ thửa, con sông xưa nay chảy vào một hồ lớn để tưới tiêu, đường làng ngõ xóm được bê tông hóa, nhà ngói thay cho những mái tranh, mái ngày xưa. Người dân không còn lo hạn hán, lũ lụt như nhiều năm về trước. Sức máy đã thay sức người, cuộc sông quê tôi nay thay da đổi thịt, hòa chung với sự đổi mới của đất nước. Cuộc sống khá lên, tình làng nghĩa xóm vẫn lưu giữ như ngày nào.
Tôi về đến đầu làng, ai cũng cười tươi, lời chào trở thành thói quen lối sống xưa nay. Nồi nước chè xanh vừa chín tới, mọi người râm ran gọi nhau khắp ngõ trong, lối ngoài. Người nông dân một nắng hai sương, ruộng đồng vườn tược bận rộn, nhưng tối đến vẫn dành thời gian thư giãn bên đọi chè xanh. Những ngày về thăm quê, tôi cảm nhận giá trị tình cảm người quê. Bữa cơm dù chỉ canh rau, dưa cũng muôn phần ấm áp.
Quê hương! Không những là nơi tổ tiên ông bà cha mẹ, nơi tôi cất tiếng chào đời, nơi lắng đọng tuổi thơ, mà còn là cả một ân tình duyên nợ sâu nặng. Đúng như lời của bài hát "Quê hương nếu ai không nhớ/ Sẽ không lớn nổi thành người"./.
HOÀNG BÍCH HÀ