Tản văn, thơ châm HPCT

17/05/2024 17:55

Tạp bút

ĐẤT CẢNG BAO DUNG

Hoàng Khánh Duy

          Ngày đầu tiên tôi đến Hải Phòng là một ngày âm u, không có nắng cũng chẳng mưa rào. Và hoa phượng vĩ cũng chưa bung nở trên cành để vị khách phương Nam ngẩn ngơ tiếc nuối vì không được ngắm trọn vẻ đẹp của Hải Phòng - nơi được mệnh danh là “thành phố Hoa Phượng Đỏ”.Ngồi trên taxi từ sân bay Cát Bi về khách sạn, anh tài xế - không biết có phải vô tình hay cố ý - mở bài hát Thành phố Hoa Phượng Đỏ của nhạc sĩ Lương Vĩnh như một lời chào nồng hậu của người “đất Cảng” dành cho vị khách phương Nam.

          Đêm đầu tiên ở Hải Phòng, tôi gọi taxi đến Lạch Tray, thưởng thức một tô bánh đa cua nóng đầy trong làn gió mát lành của đất Cảng. Nơi tôi sinh ra được mệnh danh là “xứ cua”, có hẳn ngày hội cua để tôn vinh những “anh bạn” tám chân, hai càng mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho người dân miền sông nước. Nhưng bánh đa cua mang lại cho tôi cảm giác rất khác, sợi bánh mềm dẻo dai, nước thơm ngon béo ngậy. Bà cụ bán hàng biết tôi vừa đáp máy bay, thấy thương, thả thêm vào bát tôi ít bánh đa như món quà dành cho người lữ khách. Tôi nhìn cụ, thấy hiền lành, tảo tần và nhân hậu như bà nội của tôi. Đêm sương rơi trên trên mặt hồ An Biên. Đi một vòng quanh hồ, người lữ khách với những chênh vênh, mơ hồ ở cái tuổi hai mươi bảy bất chợt thấy mình cô đơn quá, muốn ngồi cạnh một ai, muốn thủ thỉ một điều gì cho tận cùng gan ruột của mình. Nhưng giờ đây chỉ có mình lữ khách với Hải Phòng, với mặt hồ An Biên mịt mờ trong đêm tối.

          Ngày hôm sau ở Hải Phòng, trời lất phất mưa. Vẫn cái sắc trời đượm buồn của những ngày chưa thật là hạ, cũng chẳng còn dấu vết gì của mùa xuân. Tôi lòng vòng trong thành phố, thấy được sự hiện đại, xa hoa bậc nhất của thành phố Cảng. Xe đi ngang qua Nhà hát Thành phố, Ga Hải Phòng... tôi thả kính xuống, ngắm cho kỳ hết nét đẹp của lối kiến trúc sang trọng. Từ trung tâm thành phố, qua chiếc cầu mang dáng hình cánh chim biển bắc qua Sông Cấm - cầu Hoàng Văn Thụ, tài xế đưa tôi đi về phía huyện Thuỷ Nguyên, nơi có nhiều vết tích của cuộc chiến đấu chống giặc ngoại xâm cách đây hơn mười thế kỷ. Về Hải Phòng, tôi thấy mình như kẻ độc hành ngược dòng lịch sử để tìm về quá khứ, để mường tượng dáng hình cha ông và nhận mặt cội nguồn. Ngắm Bạch Đằng Giang huyền thoại, bãi cọc tái hiện lại một thời kỳ lịch sử đau thương những hào hùng vĩ đại, cả những dấu vết lịch sử còn sót lại như chiếc cọc gỗ từng đâm thủng thuyền giặc, những vũ khí được sử dụng trong trận chiến năm xưa... tôi thấy mình như lửng lơ giữa hai chiều thời gian: hiện tại và quá khứ. Những chênh vênh của ngày hôm qua, hôm kia bất chợt vụt biến đâu đó, nhường chỗ cho tinh thần dân tộc trỗi dậy trong huyết quản của tôi. Tôi nhận ra đây mới đúng là cuộc “chữa lành” thật sự. Tìm đến những di tích lịch sử, nơi ông cha ta đã từng đổ máu xương để cho ta thêm vững bước chân trên mảnh đất này.

          Hải Phòng trong mắt tôi là thành phố Cảng nhiều trầm tích lịch sử, văn hoá, là nơi lưu giữ hào khí của buổi đầu dựng nước, nuôi dưỡng hồn dân tộc trong suốt dặm dài của Tổ quốc thiêng liêng. Trên chuyến xe rời Hải Phòng để đi tiếp hành trình khám phá vẻ đẹp và giá trị của di sản, khám phá chính mình, tôi đã nhìn những cảnh vật cuối cùng của Hải Phòng vút qua ô cửa, bất chợt trông thấy sắc đỏ của hoa phượng vĩ bung nở trên cành như một lời tạm biệt và gọi mời đầy luyến lưu thương nhớ trước khi người khách lạ đi sang miền đất khác. Tôi thấy lòng mình rộn rã…

Thơ châm

Đơn xin được nghỉ học hè

Đăng Dũng

Kính xin mẹ,  kính xin cha

Cho con được nghỉ cả ba tháng hè

Được hái phượng được bắt ve

Được về thăm ngoại ra đê thả diều

Được đi câu cá sáng chiều

Được đi đá bóng rất nhiều trò chơi

Tuổi thơ cần lắm tiếng cười

Mong cha mẹ hiểu con thời biết ơn.

VÔ TÂM?!

Hồng Cờ

Nhà bên cụ mới qua đời

Cạnh hàng xóm, vẫn nói cười oang oang

Loa đài ca nhạc...ầm làng

Nếp sống văn hóa bẽ bàng thế sao?

Luân thường đạo lý lộn nhào

Vô tâm mất đức khi nào mới nghiêm?!

CƯỚP...

Nguyễn Anh Đào

Làm thì lười biếng... rong chơi

Lại muốn giầu có ...coi trời bằng vung

Túng quẫn đi đến đường cùng

Rủ nhau đi cướp...cùng nhau tiêu sài

Cửa hàng vàng, bạc nhà ai

Nếu mất cảnh giác.. toi vài tỷ ngay

Bà con cẩn trọng hàng ngày

Bọn cướp sa lưới...cho ngay vào tù

Nhừng kẻ có mắt như mù

Mà đi cướp giật...quá ngu...trên đời...

(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Tản văn, thơ châm HPCT