(HPĐT)- Đến giờ tôi vẫn không sao quên được cái cảm giác háo hức chờ Tết. Hồn nhiên, vụng dại, đầy cảm hứng! Vừa hết Tết này tôi lại trông đến Tết nữa, để được mặc quần áo mới, được lì xì, được ăn bánh mứt ê hề… Thú vị nhất vẫn là được chơi thỏa thích, dù là làm hỏng đồ hay làm sai việc gì vẫn không bị la mắng. Tết mà!

(Ảnh minh họa: CTV)
Ngày đó, nhà tôi không khá giả, nhưng Tết đến mẹ vẫn may quần áo mới cho hai anh em tôi. Mẹ lúc nào cũng may trừ hao, nên chúng tôi luôn xúng xính, thùng thình trong bộ quần áo quá khổ. Mẹ bảo: “Có quần áo mới là tốt rồi. Các con lớn nhanh như thổi, không may thế này kẻo năm sau lại chật ních. Tốn kém lắm!”.
Gần Tết, mẹ thường đi chợ huyện mua đồ khô như đường, đỗ, bột ngọt, bún khô… Tuy nhiên đến 30 Tết mẹ mới mua trái cây và hoa để trang trí và bày ban thờ, vì hàng hoa cuối năm thường rẻ. Mọi thứ đều được dành cho những ngày Tết nên mẹ đem tất cả khóa vào trong tủ. Tôi hay rối rít bên chân mẹ trong lúc mẹ sên mứt để được thử mứt do mẹ làm, hoặc cạo phần đường còn dính lại trong nồi mỗi khi mẹ đổ ra mâm phơi. Mẹ là con dâu duy nhất trong nhà nên chuyện cúng ông bà vào chiều 30 Tết cũng một tay mẹ lo liệu. Mẹ làm mâm cơm cúng rồi làm thêm con gà trống để cha và ông nội nhấm nháp chút rượu, còn cặp đùi cho anh em tôi ăn. Vào đêm giao thừa, anh em tôi ngồi quây quần bên nồi bánh chưng để trông chờ mẹ cắt thử góc bánh do chính tay mẹ gói. Lần nào anh em tôi cũng tấm tắc khen ngon.
Sáng mồng một Tết, mẹ cho hai anh em tôi mặc quần áo mới, dặn dò phải ngoan, còn cho tiền bỏ vào túi lấy may. Cả nhà quây quần mừng tuổi ông bà nội. Cha tôi viết cho anh Hai học thuộc bài chúc thọ mấy ngày trước, anh tôi đọc làu làu, ai cũng khen hay. Sau đó anh em tôi cùng cha mẹ về thăm ngoại.
Bước ra đường với không khí ấm áp của ngày đầu xuân, dù chỉ ngồi trên “con ngựa sắt” do chính cha chở qua những con đường gồ ghề đất đá, tôi vẫn thấy hạnh phúc ngập tràn. Nhà tuy còn khó khăn, nhưng tình thương của cả nhà luôn ấp ám. Thương nhất là mẹ, vất vả cả năm mới được nghỉ tay mấy ngày Tết về thăm ngoại. Tuy vậy, mẹ vẫn xông xáo làm hết việc này đến việc kia. Tết của mẹ là vậy, như con tằm miệt mài nhả tơ! Được chăm lo mọi việc cho mọi người là mẹ thấy Xuân về!./.
TRẦN THÁI HỌC