Tháng tám trong veo…

13/09/2017 11:02

Nguyễn Chí Ngoan

Tháng tám về, tiếng trống trường giục giã gieo vào lòng ai đó một miền ký ức xanh ngời tuổi nhỏ. Tháng năm già theo từng sợi tóc bạc nhuốm màu sương. Bước qua nỗi đời với vất vả, lo toan, cho phút giây dại khờ ùa về ngưng đọng. Ngày đầu theo chân anh Hai đi học, con đường quê lầy lội bước chân qua. Anh cõng em qua những bạt ngàn lau lách, niềm hân hoan đến trường chợt tắt khi nhìn những gương mặt xa lạ. Oà khóc. Cảm giác đầu đời làm em nhớ mẹ biết bao. Chỉ muốn được trở về ôm vai mẹ, để được mẹ vỗ về cưng nựng. Anh dúi vào tay viên kẹo đường bé xíu, hương vị viên kẹo ngày nào như vẫn còn thấm đẫm ở vành môi. Anh đứng ngoài cửa lớp nhìn em ê a những con chữ đầu đời, từng nét chữ ngả nghiêng đưa em đến những chân trời mới. Em xa nhà với những tháng ngày dằn vặt nhớ thương...

Tháng tám về, nhớ quá đỗi ngày em khăn gói lên thành phố trọ học. Mẹ nắm bàn tay dặn đi dặn lại, "ráng học nghen con". Rồi những tháng ngày biền biệt nơi xa với những tháng tám miệt mài sách vở, bài học đầu đời cứ dần lãng quên theo con phố ắp người xe. Hương ổi chín ngày nào cũng vời vợi xa với những làn hương phố thị.

Từng tháng tám qua đi, em không kịp quay đầu nhìn lại. Bóng thời gian đổ dài choàng lên mình những nỗi nhớ khôn nguôi... Em nhận ra giọng cha thều thào, chân mẹ run run trước ngõ. Mâm cơm nhà thiếu vắng những tiếng cười, cha mẹ thui thủi với ký ức ngổn ngang về bữa cơm nghèo mà đủ đầy dư vị.

Trên con đò chiều chở em về xóm nhỏ, dòng nước êm trôi một thời tắm mát, chạm tay vào từng giọt nước nghe tháng năm xưa trở về vẹn nguyên như phút ban đầu. Hàng cây luống tuổi hai bên bờ vẫn trầm ngâm chứng kiến bao cuộc đổi thay của xóm nghèo heo hút. Qua triền đê lộng gió, em bước chậm với những trì níu của tuổi thơ, của những tiếng cười giòn tan ngày xưa quá đỗi. Chú trâu già nằm nhai bóng râm ngơ ngác chiều nhìn một người mang theo những tiếc nuối xa xăm.

Tháng tám về men theo con đường cũ, mái nhà tranh ngày nào vẫn lặng lẽ giữa những màu xanh từ tốn. Em về đứng dưới hiên nhà, nhìn khói lam tan vào chiều bãng lãng, nghe tiếng cơm sôi dưới bếp, nghe đàn vịt xiêm tao tác phía vườn nhà. Khoé mắt cay xè khi nắm bàn tay cha, thấy nụ cười móm mém của mẹ, từng nếp nhắn theo về trên khuôn mặt già nua. Bên cha mẹ em thấy bình yên quá! Vùi vào tóc mẹ, hương bồ kết nồng nàn của ngày xưa, mùi dầu khuynh diệp, mùi thuốc rê của cha đưa em về với những tháng ngày xa yêu dấu. Vốc ngụm nước mưa sau nhà lòng lâng lâng niềm thương mến, mâm cơm chiều rộn tiếng cười. Hình như chỉ được nhìn nhau thôi cũng đã là hạnh phúc...

Em nằm trên cánh võng đung đưa, cha khề khà câu chuyện cũ, mẹ ngồi vá áo bên hiên... Em nhắm mắt mơ về những ngày tháng tám trong veo xưa ấy...

(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Tháng tám trong veo…