(HPĐT)- “Bạn còn nhớ, hồi đó chúng mình, cũng tầm vào mùa này, những cơn mưa đông…”. Nhận được tin nhắn của bạn trong chiều mưa đông. Cái lạnh dường như lạnh hơn, tràn về buốt trên da thịt, khiến lòng tôi bâng khuâng nhớ về những ngày xưa cũ, những chiều mưa đông rơi ở quê nhà…

Đó là những ngày mặt trời trốn biệt đi đâu mất, mùa đông ghé thăm bằng những áng mây màu bạc, mưa rắc rải rớt xuống bao trùm cả không gian bao la. Tôi co ro trong chiếc áo len màu hạt dẻ, miên man nghĩ về quãng đường tới trường xa tít tắp với nhiều đoạn khó đi.
Và đó cũng là những ngày đến trường gian nan nhất của những học sinh quê nghèo. Hồi đó, chẳng đứa nào có xe đạp, thế nên đều phải cuốc bộ tới trường. Chúng tôi thường đợi nhau ở điểm hẹn nào đó để đi, điều đó không những làm cho đường đến trường vui hơn, mà còn phòng khi đường trơn trượt, người này ngã thì có người kia giúp đỡ. Tôi nhớ vì mưa nên có những đoạn đường như bôi mỡ, đứa nào đứa nấy đều phải tháo dép ra, bám thật chắc mười đầu ngón chân xuống mặt đất, dò dẫm từng bước một, lòng thì nơm nớp lo sợ ngã. Nhắc nhớ cái thời khó khăn đó lại thấy thương vô cùng tình bạn thuở ban đầu ngây thơ, trong sáng, thắm thiết mà keo sơn. Mỗi bước đi là kèm theo một lời động viên, đi sao cho thật bình tĩnh, cẩn thận.
Lúc tới được trường, rửa chân sạch sẽ cũng là lúc đôi chân tấy đỏ, sưng vù vì lạnh. Những ngày mưa đông như thế, thầy cô thường đợi học sinh bằng một bếp lửa ấm sực tự chế, những củi khô, lá khô được gom lại và đốt lên ngay trước hiên lớp học. Thầy trò ngồi vây quanh bếp lửa, học trò giơ đôi bàn tay tím bầm, đỏ tấy, miệng luôn xuýt xoa kêu lạnh, mong ngày mai mưa ngừng rơi và trời sẽ hửng nắng. Những lúc đó, tôi muốn ngồi thật lâu trước bếp lửa, để được cảm nhận da thịt mình ấm lên, để được thấy những nụ cười của bạn mình hé nở trên môi và nghe giọng nói dịu dàng của thầy cô.
Cơn mưa đông còn mang theo bao ký ức đẹp đẽ, thấm đẫm trong hương vị củ khoai, khúc sắn nướng thơm phưng phức. Chắc rằng chẳng ai có thể quên được chiều mưa đông năm ấy, cũng bên bếp lửa tự chế, trong căn chòi dựng tạm, đám trẻ nghèo ngồi nướng khoai, sắn. Từng củ khoai, khúc sắn được vùi trong lớp than hồng với bao sự háo hức, thèm thuồng của tuổi nhỏ. Tôi không thể diễn tả hết được hương vị của thức quà vô giá đó. Chỉ biết rằng mỗi lần nhớ lại, hình ảnh khúc sắn, củ khoai bở tơi ngọt lừ phảng phất hương thơm của đồng quê cứ dặt dìu, lưu luyến mãi không thôi.
“Bạn có còn nhớ hồi đó, chúng mình…?”. Tim tôi rung lên từng hồi thật khẽ khi đọc lại những dòng tin nhắn của bạn. Năm tháng trôi đi, ký ức của tôi tưởng chừng ngủ yên trong quên lãng, thế nhưng mưa đông lần nữa đã dội về những làn sóng niềm thương nhớ day dứt. Chuyến xe ký ức đã kéo tôi về với quê nhà với những người bạn năm xưa, kỷ niệm ngọt bùi như áng truyện cổ tích lấp lánh diệu kỳ…
MAI HOÀNG