Vũ Thị Huyền Trang
![]() |
Những đầm sen quê tôi bao năm rồi vẫn vậy. Mùa sen nở, tôi thường cùng lũ bạn ngụp lặn giữa đầm, hít hà mùi hương dịu mát. Đôi lúc, vào ngày mát trời tôi bơi thuyền ra giữa đầm rồi nằm ngủ trưa thật thảnh thơi. Đến khi bà cho đứa em họ bơi thuyền ra gọi mới chịu về. Sau này lớn lên, thành thiếu nữ, không dám ngủ giữa đầm sen nữa. Nhưng ở cửa sổ gần đầu giường của tôi bao giờ cũng có lọ sen to. Con gái làng tôi đi đâu ai cũng biết, tóc ngan ngát hương sen dễ mê đắm lòng người. Từng ngón tay búp măng nhón nắm trà thơm được ướp nhụy sen, nhẹ nhàng pha ấm trà mời khách. Nên người quê tôi vất vả ruộng đồng là thế nhưng vẫn giữ được nét đẹp tao nhã rất riêng.
Mùa sen, những xe hoa chở bán chợ xa, đi đến đâu gió cũng đi theo đến đó. Mẹ bó sen mang bán, ai gặp cũng mua không kể ngày rằm hay mồng một. Đôi lúc gặp người quen làng bên, mẹ lại tặng hoa sen nói mang về cắm trên ban thờ tổ tiên. Nhiều lúc, thằng út cằn nhằn mẹ Hái mãi mới được bó sen mà mẹ cứ mang cho hoài”. Mẹ cười bảo “Sen vốn không phải là thứ để bán mua. Tặng nhau mới quý con ạ. Mỗi năm chỉ có một mùa”.
Chị gái tôi đến tuổi xuất giá cứ đòi nhất định phải cưới vào mùa sen. Trước ngày đưa dâu, chị tắm bằng nước ấm rắc vào vài cánh sen hồng. Hoa sen thành hoa cưới. Trên ngực áo chú rể cũng thấp thoáng cánh sen.
Tôi đi xa, thấy nhớ quê, giếng nước, mái đình và nhớ da diết hương sen. Chiều Tây Hồ mùa sen vẫn không đủ để tôi nguôi thương nhớ. Đâu cảnh mẹ chèo thuyền mỗi sáng tinh sương hái từng nụ tinh hoa Việt về ướp gói trà cho nội. Đâu cảnh thanh bình tôi từng ngủ vùi giữa đầm sen buổi trưa yên ắng. Đâu nước mắt của chị tôi ngày xuất giá, đâu mảnh hồn quê ngan ngát tóc huyền…