Thương nhớ sắc tím hoa sim

Trần Văn Lợi 21/07/2023 18:18

(HPĐT)- Trong bạt ngàn hương sắc của muôn vàn hoa lá khác nhau tô điểm bốn mùa trên đất nước Việt Nam, có một loài hoa luôn gợi thương, gợi nhớ, luôn gần gũi với người chiến sĩ chúng tôi trên những thao trường huấn luyện hay những chặng đường hành quân dã ngoại. Đấy chính là hoa sim.

Hoa sim không đài các, kiêu sa, không rực rỡ, lung linh, mà mang vẻ đẹp phong trần, từng trải nhiều nắng gió trên miền đồi khát khô, cỗi cằn sỏi đá. Thân vỏ sim già nua màu xám rắn rỏi, xù xì, mà dẻo dai tự uốn lượn như rồng, như phượng. Cái vẻ đẹp cứng cáp trước bão tố mưa sa gợi dáng tùng, dáng bách hiên ngang. Những cành lá sum suê, um tùm giữa cằn cỗi, cháy nắng càng khiến sim tự hào về phẩm chất cần cù nơi triền đồi hoang sỏi đá.

Dáng vẻ, cốt cách của sim mùa nào cũng đẹp. Xuân là mùa của màu xanh. Cái màu xanh pha bạc như phấn phía mặt dưới của lá không hẳn là màu mơn mởn, nhưng lại gợi một vẻ xanh khỏe khoắn. Cuối xuân, lẫn trong vòm lá ấy là từng chùm nụ chúm chím, chi chít bên nhau. Rồi năm cánh hoa mỏng bung nở kiêu hãnh ngập một sắc hoa dưới nắng đầu hè ngọt trong. Hoa sim màu tím hồng, cứ nở thản nhiên trong nắng gió. Từ bao đời nay, màu hoa sim tím vào thơ, vào nhạc. Và cũng từ bao đời nay, màu hoa tím nhớ nhung ấy vẫn luôn gắn liền với tâm sự của những người lính trẻ: “ngày xưa, nàng thích hoa màu tím...". Phút giải lao sau giờ huấn luyện, anh lính, đưa tay nhẹ nhàng hái một bông hoa tím, rồi cẩn thận đặt vào trong túi ngực. Trong những bức thư gửi về người bạn gái quê nhà, thường được ép bông hoa tím gửi nhớ gửi mong. Và qua bông hoa sim ấy, người con gái phương xa cũng cảm nhận được vẻ đẹp nơi núi đồi nắng cháy, trân trọng và gìn giữ yêu thương...

Chắt lọc từ nắng lửa mưa nguồn, từ cỗi cằn đá sỏi, sim kết trái từng chùm căng mọng màu tím nhung đen. Thu sang, ấy là khi quả sim bắt đầu chín. Sim đẹp cả mùa thu sơn cước bằng những tiếng cười ngỡ ngàng, hồn nhiên, trong veo của những người lính trẻ trên chặng đường hành quân. Ghé xuống bụi sim, hái vài ba quả để cảm nhận vị ngọt lịm và chút dư vị chan chát nơi đầu lưỡi. Giữa núi đồi hoang sơ, còn gì thích thú hơn được thưởng thức hương vị mát lành, hào phóng của cây cỏ.

Rồi một chiều cuối thu nào đó, chợt bắt gặp sắc lá đỏ úa dưới bóng hoàng hôn buông tím triền đồi, khe khẽ gợi niềm nuối tiếng, bâng khuâng. Mùa đông về, núi đồi càng thêm hoang vắng giữa thông thống liên hồi từng cơn gió bấc. Sim càng thêm khẳng khiu, gầy guộc, cố níu giữ những lá còn lại cho cành khỏi đơn côi. Để rồi một sớm xuân nào, khi chợt thấy những mầm non li ti vẫy gọi nắng mai, những chiếc lá còn sót lại từ mùa đông ấy mới nhẹ nhàng mỉm cười, khẽ buông mình trong làn xuân ấm, để mở đầu mùa tím chắt chiu.

Những người lính trẻ hành quân qua năm tháng thanh xuân, qua những núi đồi trập trùng ký ức, vẫn không nguôi nhớ những mùa hoa sim tím vào kỷ niệm đời quân ngũ. Nhớ vẻ đẹp chân thành, thanh khiết và hoang sơ của sim. Nhớ đức tính chuyên cần, bền bỉ chịu thương chịu khó, lặng lẽ giữa đồi nắng gió./.

Trần Văn Lợi
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Thương nhớ sắc tím hoa sim