Trang VHNT CTV chủ nhật 13-6

13/06/2024 17:15

Tạo nền tảng vững chắc bảo vệ và phát huy giá trị

di sản văn hóa dân tộc

Tại Kỳ họp thứ 7, Quốc hội khóa 15, Dự thảo Luật Di sản văn hóa (sửa đổi) gồm 9 chương 102 điều (tăng 2 chương 29 điều so với Luật Di sản văn hóa hiện hành), được Chính phủ trình Quốc hội lần đầu để xin ý kiến. Đây được xem là bước đệm quan trọng để Dự thảo Luật Di sản văn hóa (sửa đổi) hoàn thiện, kế thừa và phát triển Luật Di sản văn hóa hiện hành để bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa dân tộc Việt Nam.

Thời gian qua, công tác bảo tồn và phát huy các giá trị di sản văn hóa luôn được Đảng ta quan tâm, tạo điều kiện thuận lợi để giữ gìn được những bản sắc văn hóa của dân tộc, góp phần thúc đẩy sự phát triển kinh tế xã hội, lan tỏa các giá trị văn hóa tới bạn bè quốc tế, góp phần nâng cao vị thế quốc gia…Sau hơn 20 năm Luật Di sản văn hóa được ban hành và hơn 10 năm được sửa đổi, bổ sung, sự nghiệp bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa đã và đang được Đảng, Nhà nước ta hết sức quan tâm, ngày càng được sự ủng hộ của đông đảo nhân dân ở khắp mọi miền đất nước. Nhờ đó, hoạt động bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa ngày càng hiệu quả, với những thành tựu đáng ghi nhận.

Ông Nguyễn Văn Hùng, Bộ trưởng Bộ Văn hóa-Thể thao và Du lịch, khẳng định, kể từ khi có Luật Di sản văn hóa (Quốc hội khóa 10 thông qua ngày 29-6-2001; sửa đổi, bổ sung một số điều tại Quốc hội khóa 12, ngày 18-6-2009), tạo cơ sở pháp lý thuận lợi để đẩy mạnh sự nghiệp bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa, bảo đảm giải quyết hài hòa mối quan hệ giữa bảo tồn và phát triển trong thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.

Nhưng bên cạnh các thành tựu đã đạt được, trước những yêu cầu và đòi hỏi cấp bách từ thực tế đang diễn ra, hệ thống văn bản quy phạm pháp luật về di sản văn hóa cũng dần bộc lộ một số hạn chế, bất cập cả về nội dung và hình thức trong từng lĩnh vực. Cụ thể, tuy là Luật về lĩnh vực chuyên ngành nhưng nhiều điều khoản, quy định của luật hiện hành còn mang tính nguyên tắc chung chung hoặc chưa có các điều khoản giao cho cơ quan nhà nước có thẩm quyền ban hành quy định và hướng dẫn cụ thể, chưa thuận lợi cho việc triển khai trong thực tiễn.

Trong đó điểm nghẽn là quy định chi tiết về những hành vi bị cấm; về trình tự, thủ tục hủy bỏ xếp hạng, ghi danh di sản, hủy bỏ công nhận bảo vật quốc gia; thủ tục điều chỉnh khoanh vùng bảo vệ di tích; quy trình tiếp nhận giao nộp, phân chia, quản lý hiện vật, di vật, cổ vật sau khi khai quật khảo cổ. Ngoài ra còn có quy trình thẩm quyền cấp Bằng chứng nhận Bảo vật quốc gia, chế độ đặc biệt đối với việc bảo vệ và bảo quản Bảo vật quốc gia; Quy định trách nhiệm của các cơ quan quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương (Bộ, ngành, UBND các cấp).

Thêm nữa, vấn đề quản lý các di sản, mô hình quản lý di tích của các địa phương hiện nay rất đa dạng, chưa thống nhất nên khó quản lý, khó xác định trách nhiệm khi có sai phạm trong hoạt động bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa. Do di sản nước ta đa dạng về loại hình, chủ sở hữu, trong khi các tổ chức được giao quản lý, sử dụng di tích là đơn vị sự nghiệp công lập, không có chức năng quản lý nhà nước, nên bị hạn chế về nhiệm vụ thi hành pháp luật tại địa điểm bảo vệ di sản, chỉ có thể báo cáo và chuyển giao cho các cơ quan có chức năng quản lý nhà nước để xử lý những trường hợp vi phạm trong lĩnh vực di sản văn hóa, dẫn tới sự chậm trễ, ảnh hưởng tới hoạt động bảo vệ di sản.

Cùng với hạn chế kể trên, Bộ Văn hóa-Thể thao và Du lịch đánh giá, các quy định trong Luật Di sản văn hóa hiện hành không còn phù hợp với thực tiễn và cần sửa đổi, bổ sung. Điển hình trong lĩnh vực di tích, quy định về thăm dò khai quật khảo cổ và thẩm quyền hướng dẫn, thủ tục thăm dò, khai quật khảo cổ; quy định về khu vực bảo vệ của di tích; đối tượng kiểm kê di tích; quy định trách nhiệm quản lý, sử dụng, bảo vệ đối tượng kiểm kê di tích và bổ sung vào quy định bảo quản, tu bổ, phục hồi đối tượng này.

Trong lĩnh vực di sản văn hóa phi vật thể, quy định rõ 7 loại hình di sản văn hóa phi vật thể; quy định cấm đối với hành vi vi phạm các tập tục và can thiệp vào di sản văn hóa của cộng đồng; quy định cụ thể về nguyên tắc hoạt động, quản lý, thực hành và bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể trong cộng đồng, xã hội trong bối cảnh bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể gắn với phát triển bền vững và hội nhập.

Bên cạnh đó còn là quy định rõ về phân cấp ban hành và thực hiện Chương trình hành động quốc gia, Kế hoạch hành động, các báo cáo, đề án, dự án bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể đã được ghi danh vào các danh sách; quy định về vai trò, sự tham gia của của cộng đồng chủ thể trong bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể; quy định rõ hơn về chính sách đãi ngộ đối với nghệ nhân nắm giữ di sản, tránh tình trạng cụ thể hóa Luật, khi xây dựng chính sách chỉ tập trung cho một nhóm đối tượng nghệ nhân có danh hiệu, có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn nên việc triển khai trong thực tiễn không khả thi, khó áp dụng.

Ngoài ra, quy định về điều kiện đưa di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia ra nước ngoài có thời hạn để trưng bày, nghiên cứu, bảo quản (điều kiện bảo hiểm và thỏa thuận bằng văn bản từ phía tiếp nhận); quy định về điều kiện cấp giấy phép hoạt động bảo tàng ngoài công lập; quy định về thẩm quyền xác nhận điều kiện thành lập bảo tàng cấp tỉnh của Luật Di sản hiện hành tính khả thi chưa cao, hoặc không còn phù hợp với thực tiễn cần sửa đổi hoặc bãi bỏ.

“Việc sửa đổi Luật Di sản văn hóa nhằm kiến tạo hành lang pháp lý để gìn giữ, phát huy các giá trị của di sản trở thành tài sản, dựa trên cơ sở tài nguyên thiên nhiên phong phú để thấy được trí sáng tạo, nét đẹp văn hoá ngàn đời mà cha ông ta đã dày công gây dựng nên. Tới thời điểm này, Bộ Văn hóa-Thể thao và Du lịch đã hoàn thành hồ sơ dự án Luật để trình Quốc hội khóa 15, kỳ họp thứ 7 để xin ý kiến”, ông Nguyễn Văn Hùng khẳng định.

Khôi Nguyên

Du khách tìm hiểu cổ vật quý hiếm có niên đại từ thế kỷ 7-8 tại Bảo tàng Văn hóa Phật giáo Việt Nam.Tản vănNgược dòng sông quê…  Bao lâu rồi mình chưa về lại quê nhà nhỉ? Khúc sông quê mùa hè giờ có còn những đứa trẻ nghịch ngợm vùng vẫy thỏa thích? Một chiều mùa hè, tôi bó gối ngồi nhìn ra phía ngoài mênh mông là nắng rồi tự hỏi bản thân những câu hỏi ngẩn ngơ đến như vậy. Nhớ là cứ nhớ thôi, nỗi nhớ chẳng có chủ đích, cũng chẳng theo một thứ tự, qui luật nào. Con sông quê tôi hiền hòa, sóng lúc nào cũng lăn tăn chảy nhẹ, uốn lượn quanh làng, dọc hai bên bờ bãi xanh tươi tốt.Thuở bé thơ tôi thường hay quẩn quanh bên sông, nhất là vào mùa hè, cùng đám bạn đi tắm sông. Mùa hè thích lắm! Mùa hè nắng chang chang cháy. Mùa hè gió lồng lộng thổi. Mùa hè gọi những đứa trẻ quê về với khúc sông quê thân thuộc. Một lũ choai choai, cả trai lẫn gái nhảy ùm xuống sông mà vùng vẫy. Nước sông lút người, ướt bết dính những lọn tóc vàng hoe. Nước sông níu tôi lại bằng từng ấy năm tháng tuổi thơ mùa hè ngọt lịm. Nhớ những lần theo đám bạn ôm những khúc chuối thật to làm phao hay chiếc can rỗng, lội bì bạch. Tôi uống đầy bụng nước sông nhưng vẫn không thấy chán ghét. Mẹ tôi nói là người con của dòng sông quê thì phải biết lội, biết bơi mới “xứng” vỗ ngực là người con xóm sông. Vậy nên, tôi học cách nhẫn nại, kiên trì gắn bó với sông. Tôi bơi được những mét sông đầu tiên. Có những ngày tôi nằm ngửa, mặc cho nước sông dập dềnh, tôi như thấy mình là cánh bèo tây bé nhỏ giữa nước sông bao la. Tôi như thấy mình với sông hòa quyện thành một. Bình yên quá đỗi. Tôi dư dả thời gian cả một mùa hè ngọt lịm, học cho mình những kiểu bơi khác nhau. Dọc hai bên sông những cây bần cao lớn, xanh um, có những cây tạo hình chạc ba, chạc bốn vững chãi. Chẳng biết là “sáng kiến” của ai, mà bắt đầu từ một đứa rồi cả lũ lần lượt leo lên chạc ba cây bần rồi “làm xiếc” nhảy xuống sông. Nước sông tung tóe vung lên, tạt vào mắt cay xè, tiếng động hòa cùng tiếng cười khanh khách, giòn tan. Cũng có khi ngồi trên cây bần, tìm trái bần chín mà gặm ăn. Chao ôi, vị ngon quá chừng. Trái bần chua, chát, ngọt có cả. Tôi ngược chiều gió thổi về mùa hè tuổi thơ ngậm nắng, bước chân nhỏ dại cắp rá theo chân mẹ đi mò ngao, mò hến. Sông quê chở nặng phù sa, cho tôm, cho cá, cho những con ngao với bát canh ngọt lừ. Tôi nhớ những vết rách trên tay của mẹ. Thứ vết mà hằn in vất vả sớm hôm để chị em tôi có miếng ăn đủ đầy, có tiền để đi học. Bát canh hến còn đó vị đậm đà sông nuôi khôn lớn. Bát canh mà khi nhắc tôi thèm đến nhỏ dãi. Tôi đã từng ước mãi được ăn canh hến. Cái cảm giác được quay trở về, với bao nhiêu bận thưởng thức lại bát canh quê thấy cuộc đời trọn vẹn những khoảnh khắc hạnh phúc.Ngược dòng ký ức, ngược dòng về lại sông quê, tôi thấy mình là dòng nước nhỏ, mải miết cuộn chảy cùng năm tháng của đời người. Đó là tuổi thơ, là quê nhà, là những gì thân thuộc. Là hành trang tôi mang theo để lớn lên, trưởng thành. Bao năm xa cách quê nhà, xa dòng sông tuổi nhỏ nhưng tôi vẫn da diết nhớ, da diết thương. Bởi mình là một dòng chảy mát của dòng sông quê thân thương!Ninh Lê  THÀNH PHỐ TA YÊU  Ve kêu ra rả gọi hè Là mùa phượng nở đường về quê tôiTiếng còi thôi thúc từng hồiBiển xanh vỗ sóng xa khơi đoàn tầu Dập dìu những cánh hải âu Hoà vào nhịp sóng làm giàu quê hương Hải Phòng mảnh đất thân thương Nơi đây cảnh sắc vấn vương tình người... Hải Phòng đứng trước biển khơi Huy hoàng trang sử sáng ngời muôn sauTìm về mảnh đất đẹp giầuLà thành phố Cảng hàng đầu quốc gia Biển trời thơ mộng bao laĐồ Sơn cùng với Cát Bà sánh vaiDanh lam thắng cảnh nơi nàyAi về cũng thấy mê say lòng mình Bước trên đất mẹ địa linhQuê hương nức tiếng Trạng Trình Bỉnh KhiêmVề đây anh đến tìm emCây cầu Đình Vũ nối liền chúng ta Hải Phòng đổi sắc thay daTừng ngày lớn mạnh tiến xa không ngừngAi thăm phố  Cảng thịnh hưngRực trời yêu... đỏ phượng bừng thắm hoa.Phạm Thúy Vinh VỀ QUÊ Về quê thương ngọn gió đồngTung tăng bờ bãi, thấy lòng nhẹ tênhVề quê vui với rạ rơmNghe trong hơi đất còn thơm mùi khờVề tìm lại tiếng ầu ơMẹ ru ta cả một trời thương yêuQuê nghèo, hạt gạo chắt chiuMẹ ta giờ tóc bạc nhiều hơn xưaLời ru theo cánh nôi đưaQua bao năm tháng nắng, mưa nhọc nhằnTình quê muôn thuở trong ngầnVề trong tay mẹ, nhớ “thằng tôi” xưa.Ngô Trọng Nghĩa
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Trang VHNT CTV chủ nhật 13-6