SƠN HÀ
Lời nhắc nhở của Thủ tướng có lẽ cũng phần nào đó không ngoại lệ cho nhiều tỉnh, thành phố cả nước, dĩ nhiên có cả Hải Phòng.
Tình trạng “ Trên trải thảm, dưới rải đinh” chẳng phải bây giờ mới có. Nhiều năm về trước có một doanh nhân nhận được “Tâm thư” của lãnh đạo thành phố Hoa Phượng Đỏ, ông đã mang tiền bạc về đầu tư xây dựng Hải Phòng. Ông được lãnh đạo thành phố đón tiếp niềm nở. Song cũng ở đó, ông gặp một vị giám đốc sở “ đi bộ 8 bước mới nhả ra được một câu nhát gừng” để trả lời những đề nghị về đất của doanh nhân này. Theo thời gian trôi, vấn đề của ông trở nên “mưng mủ”. Doanh nghiệp của ông không chết, nhưng bị thương tích vì cái “đinh” này.
Tháng 10-2016, tại cuộc họp bàn về việc chỉnh trang khu chung cư cũ, đồng chí Bí thư Thành ủy đã phải nặng lời với vị giám đốc một sở chức năng tỏ ra lãnh đạm với những doanh nghiệp muốn nhảy vào cuộc, khiến việc chỉnh trang chung cư (thành phố có chủ trương khuyến khích) bị chậm cả năm. Vị giám đốc sở “ngại khó”, Bí thư kết luận.
Trước sự quyết tâm mạnh mẽ “vì người dân thành phố” của lãnh đạo, cả hệ thống chính trị rùng rùng chuyển động. Nhờ đó, diện mạo thành phố thay đổi rõ rệt. Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng hành với trào lưu chung. Vẫn sót những con người chậm chân, lạc đường, bởi họ quan tâm đến bản thân mình nhiều hơn đến các vấn đề cần ưu tiên của thành phố. Điều gì làm cho họ thích “ rải đinh”? Thứ nhất, ngại khó khiến cho họ không nhìn ra bản chất vấn đề của các doanh nghiệp, vì tìm ra được sự thật cũng cầu kỳ như bóc vỏ củ hành. Khi không nhìn ra sự thật, họ co cụm, mà co cụm là biểu hiện sự tù hãm của trí tuệ. Vì sợ trách nhiệm và quá quan liêu, họ thích dựa vào quy trình. Họ không hiểu rằng khi quy trình không đi theo mục đích hoạt động và các luật lệ đặt ra thay thế trách nhiệm, phải nhổ rễ quy trình đó lên. Hoặc muốn tham nhũng, họ nuôi dưỡng những suy nghĩ ngắn hạn, hy sinh các lợi ích to lớn của thành phố để thỏa mãn những cái tôi còn to lớn hơn của mình. Hay vì cục bộ, “quỷ lạ không bằng ma quen”, họ dành ưu ái cho người cùng cánh. Cũng có khi vì ngộ nhận quyền lực, họ thích áp đặt ý chí của mình mà quên mất rằng họ có quyền đưa ý kiến mà không có quyền đối với sự thật.
Cái việc “rải đinh” trái khoáy là rất nguy hiểm. Từng nơi, từng lúc, nó có thể biến quyết tâm sắt đá của cấp lãnh đạo thành một chính sách dễ bị “bay hơi” trong con mắt của doanh nghiệp. Lòng tin vào lãnh đạo bị xói mòn. Những người “rải đinh” dồn áp lực lên cấp trên bởi cấp trên phải nai lưng giải quyết những vấn đề của họ, Họ là rào cản cho sự tiến bộ. Cuối cùng, sự chờ đợi, do những rối rắm về thủ tục hành chính mà họ gây ra, có thể “giết” một doanh nghiệp.