(HPĐT)- Tôi trở về giữa mùa tháng Năm phượng đỏ, tần ngần đứng trước bạt ngàn bao la gió. Nắng chói chang dịu dàng vương màu nhớ. Nắng rón rén đẩy bước tôi về lối nhỏ. Lũy tre làng đang kẽo kẹt lá hát reo giữa trưa hè.

Ảnh: Hải Phượng
Tháng Năm rộn rã tiếng ve. Tháng Năm dịu dàng vương màu nhớ trong mắt người trở về. Bước chân tôi chạm vào thẻo đất ngày xưa cùng bạn bè rong ruổi khắp đường làng ngõ xóm. Thẻo đất cựa mình, tôi nghe lòng nhớ nhung thắc thỏm. Hai mươi năm trôi, cứ ngỡ như mới hôm qua. Ký ức tuổi thơ ngọt ngào như một món quà. Tôi bỗng thấy mình bé lại thuở đầu trần chân đất. Thuở tóc vàng hoe những buổi trưa không ngủ. Cùng lũ bạn kéo nhau đi bắt ve, túm tụm trộm ổi, cóc xanh, xoài chua bị rượt đuổi. Mồ hôi nhễ nhại, tóc thì dính bết, nhưng mặt đứa nào đứa nấy vẫn cứ tươi cười. Chúng tôi ngồi bên nhau chơi trò năm, mười, và kể chuyện...
Tháng Năm mang chúng tôi đi về trăm ngả. Theo cánh diều mà chắp ước mơ bay cao… Tháng Năm về tôi nhớ mùa châu chấu, cào cào. Cánh đồng lúa chín vàng nặng lưỡi câu. Lũ trẻ theo người lớn khắp đồng cạn, đồng sâu. Cầm giỏ mây nhẹ nhàng bắt từng chú cào cào, châu chấu cho vào giỏ. “Bữa tiệc” ngày mùa là những đĩa châu chấu rang vàng ruộm, nức thơm nghe cánh mũi phập phồng. Mùa gặt gió về hát mênh mông. Thoảng đâu đây bầy sẻ đồng bối rối, nhặt nhạnh những hạt thóc vãi vương. Mùa gặt về nặng lòng nhớ thương, công lao mẹ cha làm nên hạt lúa mẩy tròn. Những giọt mồ hôi rơi xuống ruộng đồng thánh thót, khởi đầu từ khuôn mặt sạm đen hằn những vết chân chim.
Tháng Năm về tôi lặng thầm đi tìm, cánh bướm phượng trong trang lưu bút nhỏ. Tuổi học trò trăm nghìn thương nhớ. Trường lớp, bạn bè, thầy cô, kỷ niệm đã rời xa. Hai mươi năm qua, phượng hồng vẫn thắm. Hai mươi năm qua tình thầy - trò sâu thẳm. Biết bao giờ thế hệ học trò mới có thể đền đáp công ơn? Tôi trở về tháng Năm để thấy mình lớn hơn.
Tháng Năm về cùng thì thầm với lòng gợn sóng, trong ngôi nhà nhỏ bữa cơm chiều hè đạm bạc. Bát canh cua nấu với ngọn mồng tơi ngọt mát. Thêm quả cà muối ăn mãi vẫn cứ thòm thèm. Sống ở phố ồn ào, giờ về quê giữa an yên tĩnh lặng, thấy lòng mình càng thêm sâu lắng. Ngẫm câu nói, đi xa là để trở về…/.
cao thơm