Trọn nghĩa tao khang, vẹn tình đồng chí

25/09/2016 16:51

Bà con làng xóm, người thân và những đồng nghiệp đều cảm phục trước tình nghĩa mà ông Đoàn Văn Loan ở xã Đại Đồng (Tứ Kỳ) dành cho bà Phạm Thị Đẩu - người vợ kém may mắn của ông.



Ông Loan tâm sự với bà Đẩu qua di ảnh

Suốt gần 11 năm, ông trực tiếp chăm sóc bà chống đỡ bệnh hiểm nghèo…

Ngày 11-2-2004, bà Đẩu đột ngột bị tai biến não. Con cái, người là bộ đội ở xa, người vừa bận con thơ lít nhít, vừa phải lo việc đồng áng, một mình ông Loan vẫn chăm vợ vẹn toàn. Năm 2006, bệnh tái phát nặng hơn, bà phải nằm liệt giường. Đến chạng vạng tối 8 - 9 (âm lịch, năm 2014), bà tạ thế.             

Tính ra, gần 3.900 ngày liên tục, ông Loan chăm sóc vợ ốm. Ông đã tìm những thầy thuốc giỏi để chữa bệnh cho bà.

Lo bà mất khả năng nhận biết, ông dành nhiều thời gian ngồi sát bên bà, thong thả kể cho bà nghe những kỷ niệm xưa. “Chúng mình cùng sinh năm 1939, tuổi Kỷ Mão bà nhỉ! Năm 1958 hai đứa cùng vào tuổi đôi mươi thì kết hôn. Khi ấy, tôi đang học lớp 7 trường huyện, phải ở trọ cách nhà non chục cây số. Chợ huyện một tháng 6 phiên, bà dẻo vai đòn gánh đuôi tôm mang rau đi bán rồi vào nhà trọ tiếp tế cho tôi. Tôi nghĩ thương vợ thân gái dặm trường, nên đã nói: “Vì tôi mà mình phải khổ!”. Bà vốn hay chữ, mới bảo rằng: “Vợ chồng được nghĩa tao khang/Xuống khe bắt ốc, lên ngàn hái rau” nào có ngại ngần, chỉ mong anh đèn sách nên công nên quả để thầy u vui lòng!”… Nghe ông kể chuyện, bà cứ chằm chằm nhìn ông. Ông hiểu lòng bà. Rồi ngày ngày cứ như thế, ông kể mọi ký ức của gia đình, làm cho bà như hồi dần lại, gắng sức chống trả bệnh tật.

Nhiều lúc cho bà ăn, nhìn vào mắt bà, ông phát hiện ra bà đang cầu khiến điều gì. Và ông lại kể: “Năm 1961 bà được kết nạp Đảng. Đến năm 1967, tôi đã đi dạy học được vài năm rồi cũng trở thành đảng viên. Từ đấy, tình cảm vợ chồng của chúng mình chan hòa tình đồng chí. Tôi hăng say sự nghiệp trồng người. Bà thì vừa chu tất việc nhà, vừa tham gia Đảng ủy xã, làm Hội trưởng Hội Phụ nữ rồi làm Trưởng ban y tế, kiêm Bí thư Chi bộ trạm xá. Bà còn là thành viên Ban quản trị HTX nông nghiệp, lãnh đạo thanh niên xung kích làm bèo hoa dâu bón ruộng để tăng năng suất lúa… Những ngày chủ nhật, tôi xắn tay giúp bà việc nội trợ; nhiều lúc mình vừa dọn dẹp vừa trao đổi về việc phấn đấu thực hiện “đảng viên 4 tốt”…

Bà nghe ông kể, lại cựa quậy ngón tay tỏ ý đồng cảm. Những lúc như thế, ông vô cùng xúc động. Mấy chục năm trời, ông tham gia ngành giáo dục, nay đây mai đó, khi thì giảng dạy trên lớp, khi thì làm công việc quản lý ngành trên cơ quan huyện, hiểu nỗi truân chuyên của vợ nhưng nào đã được mấy khi động viên nhau… Mãi đến năm 1990, khi ông bà đều đã nghỉ hưu thì ngôi nhà nhỏ của hai người mới thường xuyên sum vầy. Chẳng ngờ cuối đời bà lại không may…

Giờ đây, càng nhớ bà, ông Loan càng thấm thía câu nói của bà thuở ban đầu ấy: “Vợ chồng được nghĩa tao khang/Xuống khe bắt ốc, lên ngàn hái rau”. Ông chắp thêm 2 câu nữa: “Gian nan, vất vả bên nhau/Có tình đồng chí thấm sâu tận nguồn”. Trước ảnh của bà, ông nói khe khẽ như chỉ để mình bà nghe: “Bà cứ yên tâm nhé. Tôi và các con cháu sẽ làm hết sức mình để gia đình ta ấm no hạnh phúc, góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp văn minh, để bà vui!”. Theo gương ông, báo hiếu bà, các thành viên trong gia đình ngày càng thêm chăm chú tu dưỡng, tích cực lao động sản xuất, làm tròn trách nhiệm và nghĩa vụ công dân, đoàn kết với xóm làng. Bà con hương lân và bầu bạn của ông bà thì trầm trồ cảm phục: “Đúng là trọn nghĩa tao khang, vẹn tình đồng chí!”.

PHẠM XƯỞNG

(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Trọn nghĩa tao khang, vẹn tình đồng chí