(HPĐT)- Không phải ngẫu nhiên Bùi Quang Lục lấy tên bài thơ “Vầng trăng không cô đơn” làm tên tập thơ đầu tay của mình. Mê thơ từ khi còn trẻ và 5 năm trở lại đây say làm thơ, Bùi Quang Lục ngày đêm trăn trở lựa vần chọn chữ để “dặt dìu điệu nhớ cung thương” và “Cứ đem gieo nỗi dại khờ vào trong/ Tự mình chuốc cái long đong” (Tự tình xuân). Anh thấu hiểu sâu sắc nỗi nhọc nhằn của công việc làm thơ.

Tác giả Bùi Quang Lục.
Bùi Quang Lục viết nhiều đề tài. Thuở ấu thơ của anh gắn liền với quê hương: xã Vinh Quang, huyện Vĩnh Bảo - Hải Phòng. Đồng đất quê hương trong thơ anh như những bức tranh đẹp, gần gũi và sống động. Vẫn con mương, đường làng, triền đê, ruộng lúa vậy thôi mà sao nên thơ và đáng yêu đến thế. Anh khắc họa hình ảnh người cha thương binh, người mẹ nông dân vất vả, người vợ tần tảo yêu chồng thương con, về những người đồng đội còn nằm lại chiến trường xưa, về những người dân quê chất phác và cả bóng cô thôn nữ tuổi thơ từng thầm mơ trộm nhớ.

Ấn phẩm thơ mới phát hành “Vầng trăng không cô đơn”.
Hình ảnh quê hương theo anh suốt hàng chục năm bươn trải vào Nam ra Bắc, khi trong lực lượng công an, lúc chuyển ngành sang làm dịch vụ cảng biển. Sống giữa nơi đô thị sầm uất, anh vẫn đau đáu hồi ức tuổi thơ nơi quê nhà. Những bài thơ chan chứa nỗi niềm về quê cha đất mẹ nói hộ lòng anh. Tìm về cánh đồng chiêm, được “chuồn chuồn đưa lối tới miền ấu thơ”, được “về với ổ rạ rơm, lăn vào ký ức cuộn ôm lấy mình”, để rồi:
“Chiều ra ngắm giữa sân đình
Rêu phong thủ thỉ chuyện tình chuyện quê
Ra tìm chỗ ấy bờ đê
Cỏ tranh phủ kín lời thề năm nao”
Tác giả “nhâm nhi cái chất mặn mà hương quê” ấy để viết lên những câu thơ ấn tượng:
"Chân trần đội bóng cây tre
Con trâu dẫn lối tôi về tìm tôi
Lời ru cong cả vành nôi
Hoàng hôn tím biếc khoảng trời miền quê.”
(Tìm về ký ức)
Người làm thơ xa nhà thường lấy vầng trăng làm bạn. Bùi Quang Lục cũng vậy. Năm anh 23 tuổi, bài thơ lần đầu được đăng báo ngành ở miền Đông Nam bộ cũng viết về trăng. Hình ảnh vầng trăng luôn tỏa sáng trong thơ anh, khi là bạn tâm giao, khi là người tình và có khi lại là chính tác giả. Mồ côi cha lúc chưa đầy 1 tuổi, lại mồ côi cả mẹ lúc 13 tuổi, Bùi Quang Lục phải chịu cảnh côi cút, vất vả bao năm. Anh em tảo tần nuôi nhau ăn học. Anh làm thơ để trò chuyện với trăng và tự an ủi bản thân mình. Vầng trăng không cô đơn bởi anh biết yêu thương, chia sẻ, biết làm nhòa mờ vơi bớt đi quãng đời cô lẻ của mình. Anh có thơ, có trăng và anh sẽ có người thân, bạn bè, có sự nghiệp, có cả cuộc đời. Là người từng trải, anh đúc kết cái lẽ thường ở đời:
Bây giờ vàng lẫn đồng thau
Cũng chung màu sắc có nhau trăng chiều.
(Trăng chiều)
Phải là người đa cảm và tinh nhạy giữa đời thường, Bùi Quang Lục mới có thể thu hái được những ý thơ, những câu thơ rung lay tâm hồn bạn đọc, khi anh bồi hồi trước cảnh người qua kẻ lại đón đưa sang phà với “Nắm cơm thơm chất quê nhà/ Hương vừng thơm muối mặn mà tay em” (Nhớ phà); háo hức cảnh gặp lại bạn cũ trường xưa, gặp lại “Cái thời một sớm hai trưa/ Chân trần, dép cắp” nơi “Nắng vàng trải sợi ven đê/ Cỏ may giăng kín lời thề thuở nao” rồi cùng bên nhau “Nâng ly uống để ngấm vào tuổi thơ” (Tìm về tuổi thơ).
Bùi Quang Lục làm nhiều bài thơ tình. Bằng thủ pháp tự sự, anh kể những câu chuyện tình với bao kỷ niệm êm đềm, với nhiều cung bậc cảm xúc mà chỉ tình yêu mới có. Nhớ trò chơi “phu kéo mo cau” thuở bé đã nảy nở mối tình tuổi trăng non cũng làm cho tác giả gợi lại những vấn vương.
Có thể thấy, Bùi Quang Lục chủ yếu sáng tác thơ lục bát. Anh khéo vận dụng chất liệu ca dao, giúp những câu thơ lục bát của anh trở nên gần gũi, uyển chuyển và có sức cuốn hút: “Hỡi cô bán rượu đầu đình / Sao em cứ lấy hương tình ủ men” (Rượu tình), hoặc câu: “Trúc xinh, trúc mọc sân đình/ Em xinh, em lén một mình trộm nghe” (Bởi bức tường rào).
Những câu thơ của Bùi Quang Lục như được chưng cất từ nét mộc mạc thôn dã, sự chân tình của nhà nông và có cả hương vị dân ca đồng bằng Bắc bộ. Chất hài hước được tác giả đưa vào thơ khá thành công. Chuyện hát ru vợ ngủ, chuyện nắng nóng cua ngoi mặt ruộng cũng thành thơ tình, rất dí dỏm , vui và tếu táo trên cách nói ngụ ngôn.
Với những gì thể hiện trong “Vầng trăng không cô đơn”, tin rằng, thơ Bùi Quang Lục đang báo hiệu sự chuyển mùa. Một mùa xuân đang tràn về trên những tứ thơ mới của anh.
Tìm về ký ức
Bùi Quang Lục
Tôi tìm về cánh đồng chiêm
Chuồn chuồn đưa lối tới miền ấu thơ
Thả hồn trong giấc mơ trưa
Thị treo túi lọng mong chờ vàng ươm
Tôi tìm về với ổ rơm
Lăn vào ký ức cuộn ôm lấy mình
Chiều ra ngắm giữa sân đình
Rêu phong thủ thỉ chuyện tình chuyện quê
Ra tìm chốn cũ bờ đê
Cỏ tranh phủ kín lời thề năm nao
Dòng sông in đậm khát khao
Hàng cây soi bóng thuở nào trẻ trâu
Tôi tìm lại những hàng cau
Thời gian đã gội trắng phau tóc bà
Bát cơm thơm muối dưa cà
Nhâm nhi cái chất mặn mà hương quê
Chân trần đội bóng cây tre
Con trâu dẫn lối tôi về tìm tôi
Lời ru cong cả vành nôi
Hoàng hôn tím biếc khoảng trời miền quê./.