Vị phố

Thương Thương 08/12/2021 19:54

(HPĐT)- Những dòng xe trôi giữa phố. Những gương mặt tất bật lo toan. Dừng xe trước đèn đỏ ngay cạnh góc quán quen. Chạm tiếng cười tuổi 18. Hương gừng nướng nồng nàn, ấm áp. Mỉm cười chào “người xưa”. Bát sủi dìn thơm ngọt ngào vị nhớ. Mà ta bỏ quên mùa cũ. Chẳng biết bây giờ vị có khác ngày xưa.

Ảnh: Vũ Xuân

Mỉm cười gọi bát sủi dìn nhỏ. Cô chủ quán gật đầu như chưa từng quen. Cũng đúng thôi. Cô ấy chỉ thêm vài nếp nhăn, vài sợi tóc bạc. Còn ta lớn lên và bước đi với quá nhiều nấc thay đổi của đời người. Chờ cô vắng khách, ta hỏi bạn ta. Nhắc đến thì cô cũng nhớ. Cô cậu bé dành cả mùa đông để ăn sủi dìn. Hai đứa, một nam, một nữ, một đen, một trắng, một cao, một thấp. Chỉ giống là hai đứa đều gầy như nhau. Lặng người nhớ, lâu rồi ta không còn liên lạc. Bạn và ta mỗi đứa một phương trời. Chẳng giống hình với bóng như ngày xưa…

Nhấm từng thìa nước đường gừng ngọt ngào ấm áp. Những viên sủi dìn dẻo mềm, thơm vị vừng đen. Hương vị vẫn thế. Quán quen mà người thì lạ. Chụp ảnh bát sủi dìn gửi tới người xưa. Để mong tại khoảnh khắc bạn nhận được có thể “cùng” ta trở về nơi cũ để ôn lại những kỷ niệm. Rằng ta từng bên nhau trong khoảng trời thanh xuân rất đẹp. Mỗi sinh nhật lại thi ăn theo bát. Cùng ôm một bụng đầy sự “ngọt ngào” mà nghe mẹ mắng cứ lê la ăn quán xá ngoài đường. Thứ chúng con nhấm nháp không chỉ bát sủi dìn mà còn là những kỷ niệm không đầu không cuối. Những câu chuyện chỉ cần nhìn mắt nhau là hiểu. Tiếng lòng reo rộn ràng phố nhỏ. Như đôi “chim sâu” kia ríu rít cả góc đường.

Thế rồi cũng qua. Thế rồi cũng không là mãi mãi. Một đứa con trai lững thững theo sau. Xách cặp xách áo chỉ để nhận phần nửa hộp ô mai mằn mặn mùa đông. Nhường bạn phần thắng. Chiều bạn phần nhiều. Có lẽ vì ta biết bạn còn nhiều thiếu thốn. Ta muốn lấp đầy sự thiếu thốn đó bằng hơi ấm của tình bạn. Chỉ là đến một lúc nào đó, tình bạn là không đủ. Con người ta luôn tham lam muốn nhiều hơn thế. Khoảng cách đẩy chúng ta ngày càng xa. Và ta quên, khi mùa đông không bên bạn.

Cứ tưởng như thế rồi cũng thôi. Chỉ là cuộc sống diệu kỳ luôn có nhiều “mắt xích” hơn để kết nối xưa và nay, hiện tại và quá khứ. Một ta hôm nay và cậu bé ngày xưa cũ. Một cậu bé có đủ yêu thương để trao đi và đủ tình cảm để lưu lại. Chỉ một bát sủi dìn thơm ngào ngạt, “khuyến mãi” thêm nụ cười tuổi 18, đủ để ta nhớ cả thời thanh xuân đẹp đến thế. Bạn ta hỏi, mùa đông, Hải Phòng có gì? Ta bảo Hải Phòng có ký ức. Tránh cái lườm của bạn, ta đính chính, mùa đông Hải Phòng có “vị phố”. Ấm lắm!

Thương Thương
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Vị phố