(HPĐT)- Tháng Bảy ở quê nhà, cánh đồng lúa đã gặt xong, người dân chỉ tập trung phơi lúa, phơi rơm rạ lấy thức ăn cho trâu bò, phòng mùa đông rét mướt sắp tới. Những cơn mưa chóng đến rồi lại chóng đi. Tôi nhớ ngày còn bé, sau cơn mưa tháng Bảy, sau những vất vả chạy lúa, chạy rơm, trẻ con lại cầm thau chậu ra đồng đi mò cua, cá. Mưa xuống nước mát rượi, lũ cua đồng bò ra lổm ngổm dọc các bờ kè, kênh mương tìm kiếm thức ăn. Cua tháng Bảy con nào con nấy béo chắc, rất ngọt nước. Nhắc tới cua đồng, chắc hẳn những người sinh ra từ quê như tôi sẽ không bao giờ quên được món canh cua nấu với rau tập tàng ăn kèm thêm ít cà pháo muối chua. Cua bắt về rửa sạch, tách mai, bỏ yếm rồi giã lấy nước, bắc lên bếp nêm nếm chút gia vị. Đợi nước sôi thả rau tập tàng, đun thêm vài phút là có thể nhấc xuống ăn được. Điều làm nên sự đặc biệt ở bát canh là vị ngọt tự nhiên, khi ăn cứ đọng mãi với bao nhiêu dư vị đậm đà.

Ảnh: Minh Thu
Tháng Bảy của những ngày xưa, tôi hay thẩn thơ bên hiên nhà cùng ông với những huân, huy chương các loại, mà chưa hiểu rõ được ngọn ngành ý nghĩa. Chỉ thấy ánh mắt ông lúc đó dường như cũng mờ đục, hình như ông đang khóc. Trước mắt ông là những tấm huân, huy chương gắn với hình ảnh ngôi sao vàng năm cánh. Tôi được nghe ông kể năm tháng thanh xuân của ông vào Nam, ra Bắc. Lớn lên tôi mới hiểu rõ và càng thương ông, đồng đội của ông nơi chiến trường năm xưa.
Tháng Bảy xôn xao với những người con xa quê, mang nỗi nhớ quê nhà da diết. Chỉ mong sắp xếp được chút thời gian để về với gia đình, về với niềm bồi hồi của cái ôm mẹ con trao nhau hạnh phúc. Đôi khi, cứ nghĩ hạnh phúc là điều gì đó cao xa, quên rằng hạnh phúc gần ngay trước mắt. Như một sáng tháng Bảy ngồi bên hiên nhà nhìn ông hoài niệm với những ký ức về đồng đội, về chiến trường xưa, thấy một cơn mưa rào mùa hạ đang ào ạt trôi dưới mái hiên… cũng đủ làm tim rộn ràng những khúc ca ngân…/.
Cao Thơm