Tín dụng chính sách mở thêm cơ hội tạo sinh kế, giúp người sau cai nghiện ma tuý ổn định cuộc sống, tái hòa nhập cộng đồng, góp phần xây dựng thành phố Hải Phòng 'không ma túy'.

Đến tháng 8/2026, Hải Phòng đã có 41/114 xã, phường, đặc khu không ma túy. Hết năm 2026, thành phố phấn đấu xây dựng thêm 21 đơn vị cấp xã "không ma túy".
Để mở rộng và giữ vững những địa bàn này, việc quản lý, giáo dục người nghiện, người sử dụng trái phép chất ma túy cần được thực hiện đồng thời với hỗ trợ người sau cai có việc làm, ổn định cuộc sống, hòa nhập cộng đồng và tránh tái nghiện.
Chính sách tín dụng dành cho người sau cai nghiện đang mở thêm một cơ hội để thực hiện mục tiêu đó.
Tại Hải Phòng, những khoản vay đầu tiên đã được giải ngân, có trường hợp vay 200 triệu đồng để phát triển cơ sở cơ khí, trường hợp vay 100 triệu đồng kinh doanh dịch vụ ăn sáng và những khoản vay khác để tạo việc làm, ổn định cuộc sống. Những kết quả bước đầu cho thấy chính sách đang được đưa vào thực tiễn.
Tuy nhiên, giá trị của chính sách cần tiếp tục được đánh giá, phát huy để đồng vốn ấy tạo ra sinh kế bền vững. Nâng cao chất lượng thực hiện chính sách cần bắt đầu từ việc xác định đúng nhu cầu của từng người sau cai.
Mỗi trường hợp có hoàn cảnh, nghề nghiệp, năng lực và điều kiện gia đình khác nhau. Có người đã có nghề, có kinh nghiệm sản xuất nhưng thiếu vốn. Có người cần học nghề trước khi bắt đầu. Có người phù hợp với việc làm tại doanh nghiệp hơn là tự kinh doanh...
Vì vậy, chính quyền cơ sở, lực lượng Công an, Ngân hàng Chính sách xã hội và các tổ chức đoàn thể cần phối hợp rà soát, nắm chắc từng trường hợp để lựa chọn phương án hỗ trợ phù hợp. Việc hoàn tất thủ tục và giải ngân chính là thời điểm bắt đầu một quá trình đồng hành.
Cùng với vốn, cần nâng cao chất lượng tư vấn trước, trong và sau vay. Người vay cần được hướng dẫn xây dựng phương án sản xuất, kinh doanh phù hợp, quản lý nguồn vốn, tính toán chi phí, doanh thu, khả năng trả nợ và những rủi ro có thể phát sinh.
Sau giải ngân, địa phương và các lực lượng liên quan có thể tiếp tục nắm tình hình, hỗ trợ tháo gỡ khó khăn, kết nối thị trường, giới thiệu các chương trình hỗ trợ khác khi cần thiết. Cách làm này vừa giúp người vay sử dụng hiệu quả đồng vốn, vừa tạo thêm động lực để họ duy trì công việc ổn định, không cảm thấy cô đơn trên con đường lập nghiệp.
Ngân hàng cũng cần đổi mới cách đánh giá hiệu quả. Số tiền giải ngân và số người được vay là những chỉ tiêu cần thiết nhưng chưa phải đích cuối cùng. Điều quan trọng hơn là sau khi vay, người sau cai có duy trì được việc làm hay không. Mô hình sản xuất, kinh doanh có phát triển không, thu nhập có ổn định không. Gia đình có thêm điều kiện cải thiện cuộc sống không và quá trình tái hòa nhập có bền vững không? Từ những kết quả đó, các địa phương có thể nhận diện mô hình phù hợp để nhân rộng, đồng thời tiếp tục nâng cao chất lượng hỗ trợ.
Một hướng cần được quan tâm hơn là gắn hỗ trợ người sau cai với chính các mô hình xây dựng địa bàn không ma túy đang được triển khai tại cơ sở.
Hải Phòng đã có những mô hình như “Mỗi cán bộ Công an - Một thôn không ma túy”, “Mỗi cán bộ Công an - Một tổ dân phố không ma túy”, “Dòng họ không ma túy”, “Trường học không ma túy”, “Nhà trọ không ma túy” và mô hình mã QR tiếp nhận phản ánh, tố giác liên quan đến ma túy...
Nếu mỗi mô hình không ma túy ở cơ sở đồng thời quan tâm đến việc hỗ trợ người sau cai có nghề, có việc làm, có sinh kế, thì mục tiêu xây dựng địa bàn không ma túy sẽ được tiếp cận toàn diện hơn.
Khi người sau cai có công việc để làm, thu nhập để trang trải cuộc sống, gia đình đồng hành và cộng đồng tạo điều kiện, họ sẽ có thêm điểm tựa để duy trì kết quả cai nghiện, góp phần xây dựng Hải Phòng là "thành phố không ma túy".
HOÀNG LONG