Mỗi khi mùa thu đến, lòng tôi lại nao nao nhớ về mùa bàng chín.

Mỗi khi mùa thu đến, lòng tôi lại nao nao nhớ về mùa bàng chín. Có lẽ vì mùa này luôn trùng hợp với thời điểm tựu trường, những ngày học trò bắt đầu quay lại với sách vở, và cũng là lúc những trái bàng vàng ươm, căng mọng, chín rộ trong ánh nắng đầu thu. Đó là một mùa mà không chỉ thiên nhiên thay đổi, mà cả trong lòng chúng tôi, những đứa trẻ, cũng có những chuyển động không thể nói thành lời.
Những ký ức tuổi thơ của chúng tôi gắn liền với bàng chín, với những ngày hè tươi đẹp. Mùa bàng chín, với hương thơm đặc trưng khiến tôi nhớ về những ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ, những ngày hè trong veo trôi qua cùng những trò chơi đơn sơ, vui vẻ.
Nhớ ngày ấy, mỗi khi bước vào sân trường, tôi lại thấy những trái bàng chín rơi. Chúng tôi nhặt những trái bàng, lột bỏ lớp vỏ ngoài, thưởng thức hương vị ngọt ngào bên trong. Mùi thơm dịu nhẹ của bàng, kết hợp với hương đất, hương cây, như thấm vào từng ngõ ngách tâm hồn trẻ thơ. Bàng chín mang một sắc vàng ấm áp, tựa như một đốm nắng còn vương lại trên những tán lá. Quả bàng căng mọng, tròn đầy, hệt như một lời hứa hẹn của mẹ thiên nhiên, mang theo vị ngọt ngào của đất trời. Những trái bàng chín không chỉ mang lại hương vị ngọt ngào mà còn là khoảnh khắc tràn ngập niềm vui của tuổi thơ.
Nhớ những chiều, khi nắng thu dịu dàng trải vàng trên những con đường làng, những chiếc lá bàng khẽ khàng rời cành, lướt mình trong gió rồi đáp xuống, tạo nên một tấm thảm vàng óng ả. Dưới gốc bàng, chúng tôi ngồi quây quần, say sưa trong thế giới của riêng mình. Tất cả cùng thi xem ai nhặt được quả to hơn, chín hơn. Bàn tay nhỏ xíu, non nớt nhưng nhanh thoăn thoắt, lật tìm từng quả bàng ẩn mình trong lớp lá khô. Thỉnh thoảng, một tiếng reo lên đầy phấn khích khi ai đó nhặt được một trái bàng căng tròn, vàng ươm, tỏa hương thơm ngòn ngọt. Trong những khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng lại. Chỉ có tiếng cười trong veo, những câu chuyện trẻ con, và những quả bàng chín như lời hứa hẹn của mùa thu.
Chẳng hiểu sao, cứ mỗi lần thấy trái bàng chín, lòng tôi lại bồi hồi, xuyến xao lạ. Hương vị ngọt chát đặc trưng ấy không chỉ đánh thức vị giác, mà còn đánh thức cả một trời ký ức tuổi học trò, những kỷ niệm mà tôi tưởng chừng ngủ quên đâu đó. Mới hôm nào, ngày về dự lễ kỷ niệm thành lập trường, tôi tìm thấy bạn bè mình dưới gốc bàng già. Vẫn cái cây thân quen ấy, những gương mặt bạn hiền lành ấy, chỉ khác là thời gian hằn dấu thành kỷ niệm đã trôi.
Tôi nhìn các bạn, cảm giác như mọi thứ đều quay về. Dưới gốc bàng này, chúng tôi vẫn là những đứa trẻ hồn nhiên ngày nào. Những trái bàng chín không chỉ là quả ngọt, mà còn là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa ký ức, nơi cất giữ những khoảnh khắc vô giá của tình bạn. Để rồi khi mùa tựu trường đến, tôi lại nhớ về những ngày đó, nhớ về những trái bàng vàng óng, nhớ về một thời đã qua nhưng mãi mãi không thể phai nhòa.
LINH CHÂU