Tản văn

Bình yên trong những điều giản dị

TRÀ ĐÔNG 28/11/2025 08:00

Hạnh phúc thật sự là sự quây quần bên bữa cơm gia đình, là tiếng cười lan tỏa trong không gian nhỏ, là sự ấm áp từ những việc làm đơn giản mà ý nghĩa.

ngoi-nha.jpg
Ảnh minh hoạ.

Về đến cánh cổng sau một ngày dài, những mỏi mệt như níu lấy từng bước chân, nặng trĩu trong hơi thở. Nhưng ngay khi cánh cửa khẽ mở, một không gian thân thuộc như ôm lấy tôi, dịu dàng và bình yên. Làn gió mát lành nhẹ lướt qua, mang theo hương cây cỏ từ khu vườn nhỏ. Tất cả như đang thì thầm nhắc nhở tôi rằng: điều đẹp đẽ nhất không nằm ở đâu xa, mà chính là nơi đây – nơi gọi là nhà.

Những giò phong lan trước hiên khẽ đung đưa trong gió chiều, từng cánh hoa mỏng manh tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, thanh tao như một lời chào lặng lẽ. Tôi khựng lại khi nhìn thấy chồng đang tưới lan. Anh đã đi làm về từ lúc nào, tay cầm chiếc bình tưới, từng tia nước nhỏ li ti phun ra, rơi xuống những chiếc lá xanh mướt, như truyền thêm dòng dưỡng chất, làm chúng căng tràn sức sống.

Thấy tôi, anh đặt bình tưới xuống, bước ra dắt xe. Nụ cười thoáng trên môi, ánh mắt anh ân cần và hiền hòa, tựa như ánh nắng cuối ngày xuyên qua kẽ lá. Chỉ một khoảnh khắc nhỏ bé ấy thôi, không lời nói, không điều gì lớn lao, nhưng cũng đủ làm lòng tôi dịu lại.

Bước vào nhà, tôi nghe thấy tiếng cười trong trẻo của hai đứa trẻ vang lên, lan tỏa như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cả không gian. Chúng đã lớn, con trai cả giờ đã cao lớn, chững chạc, còn cô con gái thứ hai vẫn tinh nghịch, đáng yêu. Cả hai chạy ra, đôi mắt sáng ngời, nụ cười rạng rỡ. “Mẹ về rồi!”, chỉ một câu nói đơn giản ấy thôi cũng đủ làm lòng tôi ngập tràn hạnh phúc.

Bữa tối được chuẩn bị nhờ sự chung tay của cả nhà, chỉ trong chốc lát đã hoàn thành. Tuy giản dị nhưng đều là những món ăn mà cả nhà yêu thích, nồi thịt kho trứng dậy mùi thơm lừng, bát canh cải xanh mát lành và đĩa dưa muối giòn rụm. Giữa không khí quây quần ấy, mọi thứ bỗng trở nên đặc biệt hơn. Chồng hào hứng kể những câu chuyện không đầu không đuôi bằng giọng kể hóm hỉnh, khiến cả nhà bật cười rộn rã. Con trai cả thỉnh thoảng chen vào đôi lời, góp thêm phần rôm rả, còn cô con gái lại nhăn mặt "bắt lỗi" ba một cách tinh nghịch, làm bữa cơm thêm rộn ràng và thân thương.

Sau bữa ăn, hai đứa trẻ tự giác thu dọn, mỗi đứa một việc: con gái rửa bát, đôi tay thoăn thoắt, động tác gọn gàng và khéo léo. Con trai quét nhà, từng nhịp chổi đi qua để lại sàn gạch sáng bóng, ngăn nắp và chỉn chu như chính tính cách của con. Cả hai đều làm trong sự vui vẻ, không cần ai nhắc nhở, khiến tôi cảm thấy ấm lòng vì sự trưởng thành của chúng.

Chồng tôi ngồi trên sofa, ánh mắt chăm chú dõi theo trận bóng đá. Gương mặt anh ánh lên nét thư thái và an yên, như thể mọi lo toan ngoài kia đã tạm gác lại. Còn tôi, với tách trà nóng trong tay, ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Hơi trà ấm áp len lỏi qua từng ngón tay, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa, làm tôi thấy lòng mình lắng dịu.

Ngoài kia, màn đêm đã buông, gió khẽ thổi qua những tán cây, như muốn ru cả phố phường vào giấc ngủ. Đêm mang một vẻ trầm lặng mà an lành. Tiếng xào xạc của lá cây hòa với âm thanh rì rầm từ xa vọng lại, như một bản hòa ca của thiên nhiên, nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn. Từ cửa sổ, ánh đèn đường vàng nhạt hắt bóng những tán cây lên tường, tạo thành khung cảnh quen thuộc mà tôi chưa bao giờ thấy nhàm chán.

Những phút giây lặng lẽ ấy khiến tôi nhận ra, không phải sự xa hoa hay những điều lớn lao mới làm nên hạnh phúc. Hạnh phúc thật sự là sự quây quần bên bữa cơm gia đình, là tiếng cười lan tỏa trong không gian nhỏ, là sự ấm áp từ những việc làm đơn giản mà ý nghĩa. Đó là niềm vui khi được trở về, không chỉ là về một nơi chốn, mà là về với yêu thương, với những gì thân thuộc nhất trong cuộc đời.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thầm biết ơn cuộc sống đã mang đến những điều giản dị nhưng quý giá. Những giây phút yên bình này chính là điểm tựa, là sức mạnh để tôi tiếp tục bước đi, để đón nhận mọi thử thách với một tâm thế tràn đầy năng lượng và niềm tin.

TRÀ ĐÔNG
(0) Bình luận
Nổi bật
    Tin mới nhất
    Bình yên trong những điều giản dị